Những lời Hứa Hồng Giao nói trước khi về Bắc Kinh đã tác động đến Hứa Đức Mậu và Ngô Quế Phân.
Hai vợ chồng trằn trọc cả đêm, con gái lớn lạnh lùng vô tình cũng đành chịu, ngay cả con gái nhỏ cũng như biến thành người khác.
Ngô Quế Phân không giữ mồm giữ miệng được như Hứa Đức Mậu, bà do dự bàn bạc với chồng: "Hay là chúng ta đưa số tiền tổ chức tiệc ở Cửu Giang cho Hồng Giao đi. Để con bé thấy dễ chịu trong lòng hơn. Con bé này đúng là đã chịu thiệt thòi. Chúng ta gom thêm một ít vào tiền mừng cho đủ ba mươi nghìn rồi đưa cho nó, để con bé có tí thể diện ở nhà họ Trình."
Hứa Đức Mậu lại cứng rắn: "Nó đã nói là nếu sau này không có việc gì sẽ không về đây. Nói đến thế rồi còn đưa tiền gì nữa? Không qua lại thì thôi, anh coi như không có đứa con gái này! Đâu phải anh chỉ có mỗi một đứa con gái đâu. Anh thà đưa tiền cho con gái nhỏ đi học, sau này con gái nhỏ lấy chồng thì anh cho của hồi môn chứ không đưa tiền cho con gái lớn!"
Ngô Quế Phân thở dài: "Anh cũng đừng nói kiên quyết như thế. Em thấy chồng con bé Hồng Giao là người có bản lĩnh, nếu sau này cậu ta làm nên chuyện ở Bắc Kinh thì chưa biết chừng anh còn phải nhờ cậu ta giúp đỡ đấy. Không nói đâu xa, nếu sau này Tuấn Văn nên người, đến Bắc Kinh học hành hay làm việc gì đó thì chẳng phải vẫn cần nhờ chị gái và anh rể nó sao?
Dù sao đi nữa nó cũng là con gái ruột, chúng ta đừng làm con bé quá chạnh lòng."
Hứa Đức Mậu im lặng cúi đầu hút thuốc, một lúc lâu mới nói: "Em muốn đưa tiền thì cứ đưa! Anh sẽ không cho nó một xu nào cả!"
Hứa Thanh Lăng và bố mẹ tiễn chị gái, anh rể và họ hàng nhà họ Trình ra sân bay. Cô thấy mẹ mình lén nhét thứ gì đó mỏng như quyển sổ tiết kiệm vào túi của chị, nhưng chị không nhận.
Trên đường về, trong lòng Ngô Quế Phân buồn bã nên cứ lau nước mắt, dù sao cũng là đứa con mình đứt ruột đẻ ra, nhìn bóng lưng con gái khuất dần, bà dâng lên một cảm giác: Đứa con gái này đã gả chồng thật rồi.
Hứa Thanh Lăng lờ mờ đoán được mẹ mình buồn vì điều gì. Chị cô đã nói những lời tuyệt tình, vậy mà bố mẹ cô lại mềm lòng.
Quả nhiên, còn chưa về đến nhà mà thái độ của Hứa Đức Mậu đối với cô đã bất ngờ thay đổi một trăm tám mươi độ, không chỉ đồng ý trả học phí cho cô mà còn hỏi cô một tháng năm trăm tệ có đủ sinh hoạt không.
Khó khăn lắm bố cô mới hào phóng một lần, tất nhiên Hứa Thanh Lăng sẽ không từ chối. Ông đưa phần tiền mà ông nên đưa, tiền cô làm thuê kiếm được vừa hay để dành lại.
Cô dự định sau khi lên đại học sẽ chuyển ra khỏi nhà, sau này sẽ không sống ở nhà nữa. Cô phải tiết kiệm tiền để chuẩn bị cho cuộc sống tự lập.
…
Vì chị gái kết hôn nên đã hai ngày rồi Hứa Thanh Lăng không lo chuyện ở lớp học vẽ, tất cả đều do một mình Tào Tư Thanh gánh vác. Dự án ở phía Nam thành phố của anh họ Tào Tư Thanh
- Lỗ Minh lại thúc giục, lúc không có lớp thì hai người đều đến đó vẽ tranh giúp.
Dự án ở phía Nam thành phố là trang trí cho sảnh giao dịch bất động sản của một khu căn hộ cao cấp. Trang trí phần tường ngoài và bên trong, công việc nhiều lại vụn vặt, ngoài Lỗ Minh và anh thợ Lý ra còn có thêm một họa sĩ họ Triệu. Công việc đến tay Hứa Thanh Lăng và Tào Tư Thanh cũng nhiều hơn trước.
Tháng tám sắp qua đi, thời tiết Cửu Giang vẫn như cái lồng hấp, chẳng có dấu hiệu của sự mát mẻ. Hứa Thanh Lăng đội mũ rơm, quấn khăn mặt màu trắng trên cổ, mặc áo dài quần dài, nhìn từ phía sau giống hệt Lỗ Minh và anh thợ Lý, đúng chuẩn cách ăn mặc của công nhân trên công trường.
Tào Tư Thanh chỉ đội một chiếc mũ bình thường, chẳng bao lâu sau đã cảm thấy mặt và vai nóng rát. Cô ấy lấy tay che nắng nhìn mấy tòa nhà cao tầng đã cất nóc ở phía xa, không giấu được ánh mắt ngưỡng mộ: "Chắc đây là khu căn hộ cao cấp nhất Cửu Giang nhỉ? Ba ngàn chín trăm chín mươi chín tệ một mét vuông, đắt hơn hẳn hai ngàn so với khu căn hộ của bất động sản Vĩnh Hải đấy! Một trăm mét vuông thì đắt hơn những hai trăm nghìn tệ!
Đủ mua thêm hai căn hộ ở Cửu Giang rồi!"
Hứa Thanh Lăng nhìn theo hướng tay cô ấy chỉ, ánh mắt dừng lại ở tòa nhà cao nhất. Khu vực phía Nam thành phố này vốn là khu nhà giàu của Cửu Giang, vào cuối những năm 90, đất xây cất bị một số công ty bất động sản chia nhau gần hết. Phần lớn đất xây cất được dùng để xây biệt thự, ít khi dùng để xây chung cư như thế này.
Cô không còn xa lạ gì với nơi này nữa. Kiếp trước sau khi kết hôn với Thẩm Loan, cô đã sống ở tiểu khu này. Thẩm Hưng Bang tặng hai căn hộ áp mái cho cháu trai làm quà cưới. Cô và Thẩm Loan không có con, cùng sống trong một căn, căn còn lại vẫn luôn bỏ trống cho đến khi Uyển Nguyệt ly hôn rồi dắt con trai vào ở...
Tào Tư Thanh hào hứng nói một hồi, quay đầu nhìn Hứa Thanh Lăng thì thấy cả khuôn mặt cô đều khuất trong bóng râm của vành mũ. Cô ấy cảm thấy hình như bạn mình không hề hứng thú với nhà cửa ở khu chung cư này. Cũng phải thôi, Hứa Thanh Lăng không giống cô ấy, nhà cô ở làng đô thị, chẳng thiếu nhà.
Tào Tư Thanh hậm hực nói: "Rốt cuộc kiểu nhà này là để cho ai ở vậy?"
Đang nói dở thì máy nhắn tin trong túi lại reo lên. Tào Tư Thanh lấy ra bấm xem, thấy số điện thoại mà tổng đài nhắn thì đôi mày thanh tú nhíu lại: "Tên Hà Cảnh Huy này đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi!"
Từ sáng đến giờ máy nhắn tin của Tào Tư Thanh đã reo lên rất nhiều lần, ban đầu Hứa Thanh Lăng tưởng là phụ huynh gọi điện đến để hỏi chuyện vẽ tranh, không ngờ lại là Hà Cảnh Huy gọi. Nghĩ đến nghiệt duyên kiếp trước của hai người, cô buột miệng nói: "Có phải cậu ta thích cậu không? Nếu không sao cứ tìm cậu mãi thế?"
Mặt Tào Tư Thanh đỏ bừng mà mắng chửi: "Mình mặc kệ cậu ta có thích mình hay không! Dù sao thì mình không thích cậu ta, đồ đầu óc ngu si tứ chi phát triển!"
Hứa Thanh Lăng mím môi cười, cô không cho rằng đầu óc Hà Cảnh Huy ngu si. Đầu óc cậu ta ngu si thì sao có thể cưới được con gái nhà giàu ở Bắc Kinh, lại còn được người bố vợ tinh tường đầu tư mở chuỗi phòng tập thể hình.
Nhìn đôi mắt sáng ngời và khuôn mặt hơi thẹn thùng của Tào Tư Thanh, cô không nói gì cả.
Tuổi trẻ có quyền được thử và sai, kiếp trước không thành không có nghĩa là kiếp này cũng không thành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!