Chương 24: (Vô Đề)

Thẩm Loan dẫn Uyển Nguyệt ra ngoài, không ngờ lại đụng mặt mẹ. Anh ta giật thót, vô thức buông tay Uyển Nguyệt ra.

Phó Cần mỉm cười hỏi vừa rồi con đi đâu thế.

Thẩm Loan đã quá quen với nụ cười nửa miệng của mẹ, anh ta bị nụ cười kia đánh thức, cúi đầu lại nắm lấy tay Uyển Nguyệt.

"Mẹ, đây là Uyển Nguyệt, bạn gái con, học cùng lớp với con."

Nói xong, Thẩm Loan lại thấy bình tĩnh hơn. Uyển Nguyệt là cô gái anh ta thích thật lòng, sớm muộn gì mẹ anh ta cũng sẽ biết.

Uyển Nguyệt không ngờ Thẩm Loan lại giới thiệu mình với mẹ nhanh như vậy. Cảm giác mất mát khi bị buông tay vừa rồi đã biến mất, cả người như có dòng nước ấm trào lên.

Tim Uyển Nguyệt đập thình thịch, cô ta ngẩng đầu đón ánh mắt của người phụ nữ trung niên trước mặt, khuôn mặt nóng bừng, bên môi là nụ cười ngọt ngào: "Cháu chào dì ạ."

Cô ta vốn có dung mạo xinh đẹp, là kiểu tướng mạo được người lớn tuổi yêu thích, bởi thế nên từ nhỏ đến lớn các cô các chú trong làng đều thích cô ta. Mỗi lần Uyển Nguyệt và Hứa Thanh Lăng cùng đến tiệm tạp hóa ăn bún, lần nào bà chủ cũng cho cô ta nhiều thịt hơn Hứa Thanh Lăng.

Phó Cần liếc cô ta rồi đánh mắt sang con trai: "Mẹ định dẫn con đi nói chuyện với chú rể thì con chạy mất. Ăn một bữa cơm cũng không thấy bóng con đâu, bây giờ tiệc rượu kết thúc rồi, chúng ta mau về thôi."

Nụ cười trên mặt Uyển Nguyệt hơi cứng lại, cô ta vội vàng vùng ra khỏi tay Thẩm Loan, đẩy cánh tay anh ta: "Anh mau về nhà đi!"

Phó Cần và con trai bước ra khỏi khách sạn thì đụng phải một nhóm lưu manh. Bà ta thản nhiên liếc nhìn, tình cờ tên dẫn đầu c*̃ng nhìn thấy họ, nụ cười trên mặt đối phương chợt đông cứng, ánh mắt toát ra sự nguy hiểm sượt qua người họ.

Bà ta chỉ nhìn sơ qua đã nhận ra.

Sau khi lên xe đóng cửa lại, Phó Cần đã liên kết toàn bộ mọi chuyện, sắc mặt tối sầm: "Ngày đó con đánh nhau với đám lưu manh kia là vì cô gái vừa rồi đúng không?"

Lúc đầu Thẩm Loan không muốn thừa nhận nhưng khi nhìn thấy ánh mắt sắc bén của mẹ, anh ta chỉ có thể kiên trì đáp: "Đúng là có liên quan đến cô ấy nhưng trách nhiệm không thuộc về cô ấy. Do tên lưu manh kia dây dưa, bắt nạt cô ấy trước."

Lời nói của con trai đầy che chở, trong lòng Phó Cần sáng như gương nhưng ngoài miệng vẫn nói: "Lần trước mẹ đã nói sau khi con thi đại học xong, mẹ sẽ không quản lý chuyện con có bạn gái. Con còn ít tuổi, yêu thêm mấy người c*̃ng không sao cả nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác. Sức khoẻ ông nội con không tốt, thời gian trước vừa sửa lại di chúc. Mẹ hi vọng con sẽ thận trọng hơn khi yêu đương, tốt nhất là tìm một người bạn gái môn đăng hộ đối với nhà chúng ta, khi đó chỉ cần nói chuyện rồi quyết định thôi."

Thẩm Loan nghe giọng điệu của mẹ là biết bà ta không thích Uyển Nguyệt. Mẹ anh ta là người như vậy, một khi đã có ấn tượng xấu về ai đó thì khó thể thay đổi. Lúc này anh ta không thể nói gì, càng nói mẹ anh ta sẽ càng cứng rắn hơn.

Phó Cần thấy con trai xụ mặt không lên tiếng, giọng điệu cũng dịu đi: "Lớp con có nhiều cô gái xinh đẹp như vậy, mẹ thấy Triệu Tử Bối cũng không tệ. Lần trước ông nội con còn sắp xếp cho chú nhỏ của con xem mắt với chị gái Triệu Tử Bối đấy. Các con nhớ tìm hiểu nhau kĩ trước khi hẹn hò nhé!"

Thẩm Loan cố gắng kiềm chế sự phản cảm của mình: "Mẹ à, mẹ có thể đừng mai mối lung tung nữa được không? Con và Triệu Tử Bối không có gì với nhau cả! Cô ta đã có bạn trai từ năm lớp mười một rồi, hiện tại tình cảm rất ổn định!"

Phó Cần cảm thấy đây là cơ hội tốt để dẫn dắt con trai nên tận tình khuyên bảo: "Loan Nhi, mẹ cảm thấy ánh mắt nhìn con gái của con có vấn đề. Bất kể thế nào, một cô gái khiến đàn ông đánh nhau vì mình đều không ổn, năng lực xử lý vấn đề của loại con gái này có khiếm khuyết. Nói nhẹ một chút là EQ không tốt, nói nặng một chút thì khả năng có liên quan đến nhân phẩm.

Cô gái kia cũng là người làng Sồi, nếu nói về điều kiện gia đình thì cũng tương tự Hứa Thanh Lăng nhưng mẹ cảm thấy cô ta đối nhân xử thế kém xa Hứa Thanh Lăng..."

Ba chữ "Hứa Thanh Lăng" thành công khiến Thẩm Loan xù lông, anh ta không nhịn được nóng nảy trong lòng, tức giận nói: "Chú út của con sắp ba mươi rồi, chú ấy còn chưa chọn được, mẹ giục con làm gì?"

Phó Cần bị con trai nói cho nghẹn họng, bà ta luôn kiêu ngạo vì con trai mình. Từ nhỏ đến lớn, nó không bao giờ để người khác phải lo lắng, đến tuổi dậy thì c*̃ng không có hành vi phản nghịch quá mức, không ngờ kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc thì lại thay đổi.

Nghe con trai nhắc đến Thẩm An Ngô, Phó Cần bình tĩnh nói: "Con lấy cái gì để so sánh với chú út? Chú út của con có 49% cổ phần Viễn Tinh, ông nội con không quản lý được!"

Trong cái nhà này, ngoại trừ Thẩm An Ngô thì có ai không nhìn sắc mặt Thẩm Hưng Bang để sống? Tính lão chuyên quyền độc đoán, nếu không nghe lời thì sẽ không ai lấy được một xu nào từ lão.

Một đống lời nói nhẹ nhàng chẳng có tác dụng gì, Phó Cần mất kiên nhẫn: "Chuyện khác mẹ mặc kệ nhưng chuyện con tìm người yêu nhất định phải nghe trong nhà, cô gái vừa rồi không được."

Rõ ràng là một ngày hè nắng nóng nhưng không khí trong xe lại lạnh đến mức không cần bật điều hòa.

Thẩm Loan sầm mặt nghiêng đầu ra ngoài cửa sổ, hờn dỗi hạ cửa kính xe xuống để sóng nhiệt bên ngoài càn quét hết không khí trong xe.....

Tiệc rượu ở nhà hàng Cửu Giang kết thúc, Trình Dật dẫn họ hàng nhà họ Trình về khách sạn.

Hứa Hồng Giao ở lại đây vì có lời muốn nói riêng với bố mẹ: "Chẳng mấy khi đến Cửu Giang một chuyến, buổi sáng ngày mai con muốn dẫn người nhà họ Trình đến nhà mình ngồi một chút, buổi chiều chúng con sẽ về Bắc Kinh."

Ngô Quế Phân và chồng nhìn nhau rồi vội vàng nói: "Vậy chúng ta sẽ ăn trưa ở nhà, sáng sớm ngày mai mẹ sẽ bảo bố con đi mua đồ ăn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!