Chương 22: (Vô Đề)

Con gà mái thoát ra khỏi lồng đập loạn khắp sảnh, Hứa Thanh Lăng sợ nó mổ Thẩm An Ngô nên vội vàng đưa tay ra tóm lấy.

Hôm nay cô đi một đôi dép cao gót, viền váy quá bó sát khiến khả năng di chuyển của cô bị hạn chế. May mà có một nhân viên khách sạn đã giúp đỡ cô, hai người hợp tác dồn con gà mái vào góc, Hứa Thanh Lăng nhanh chóng nhấc lồng lên rồi ụp về phía con gà mái.

Dù sao cũng là gà nuôi thả ở nông thôn, thể chất rất tốt nên chỉ trong thời gian ngắn nó đã làm cô toát mồ hôi trán.

Đi uống rượu lại còn có người tặng gà sống, Thẩm An Ngô chưa tình thấy một trận chiến như vậy, thú vị hơn nhiều so với những bữa tiệc vô hồn khác.

Hứa Thanh Lăng vuốt lại mái tóc dài rối bù của mình, thấy anh vẫn đang xem trò vui, cô nhanh chóng lấy một túi kẹo cưới nhét vào tay anh: "Xin lỗi, hôm nay có quá nhiều khách nên hơi lộn xộn. Chú đi thẳng vào bên trong tìm anh rể cháu đi, bữa tiệc cũng sắp bắt đầu rồi."

Đằng nào cuối cùng số tiền mừng cưới mà cô thu được cũng sẽ rơi vào túi bố mẹ, Thẩm An Ngô lại là bạn của anh rể, vậy thì để anh đưa thẳng tiền mừng cho anh rể là được.

Thẩm An Ngô nhìn kẹo mừng trong tay, sau đó ngẩng đầu nhìn cô, vừa rồi lúc cô túm anh khiến anh có cảm giác được một cô gái nhỏ bảo vệ.

Lần trước tưởng anh què, lần này lại sợ anh bị gà sống mổ. Sao anh lại cảm thấy trong mắt cô bé này, mình rất giống một người già yếu tàn tật nhỉ?

Thẩm An Ngô đưa tay sờ lên mặt mình, trong lòng có chút cảm giác khó chịu, thuận miệng hỏi: "Việc tuyển sinh của lớp vẽ tranh thế nào rồi? Gần đây cháu có phát tờ rơi không?"

Hứa Thanh Lăng không ngờ rằng anh vẫn nhớ đến lớp vẽ nho nhỏ của mình: "Không phát nữa, cháu tuyển đủ học sinh rồi. Nếu còn nhận thêm nữa thì cháu và bạn sẽ bận lắm."

Hai người trò chuyện vài câu, không để ý có hai người từ ngoài cửa đi vào. Phó Cần dẫn con trai vào trong, rất ngạc nhiên khi thấy em chồng cũng tới.

"An Ngô, sao em lại đến đây?"

Thẩm An Ngô khẽ gật đầu với bà ta: "Chú rể là bạn đại học của em, đã lâu không gặp nhau, giờ cậu ấy kết hôn nên em tới xem một chút."

Phó Cần nhìn Hứa Thanh Lăng, khó trách. Bà ta vẫn đang suy nghĩ tại sao một người làm ăn nhỏ ở nông thôn như Hứa Đức Mậu lại mời được Thẩm An Ngô đến tham gia tiệc gả con gái. Hai người này không có quan hệ gì với nhau, huống hồ trong tay An Ngô lại có nhiều công ty cần quản lý như vậy, lại thường xuyên không ở Cửu Giang nên làm gì có thời gian.

Hôm nay Phó Cần không có ý định đến, lúc gọi điện cho em gái, bà ta thuận miệng hỏi thêm một câu mới biết con gái lớn của Hứa Đức Mậu đã tìm được người yêu làm việc trong uỷ ban trung ương, nghe nói còn giữ chức vụ quan trọng trong bộ phận quyền lực và có năng lực rất xuất chúng.

Tuy rằng kinh tế Cửu Giang dẫn đầu đất nước nhưng dù sao trời cao hoàng đế ở xa, một số mối quan hệ đã được chuyển từ Bắc Kinh đến Cửu Giang, xem như đòn tấn công giảm chiều không gian của mục tiêu*.

*Hai phe đối đầu cùng đổi hoàn cảnh nhưng 1 phe vì k thích nghi được mà bị suy yếu và đổi hoàn cảnh (di dời chỗ làm ăn) là do bên kia đưa đường dẫn lối.

Sau khi suy nghĩ, Phó Cần quyết định đưa con trai đến. Có một số mối quan hệ đến lúc cần mới ôm chân phật thì đã vô dụng, nên chuẩn bị từ sớm.

Hứa Thanh Lăng thờ ơ nhìn Phó Cần, đời trước chị gái kết hôn, bà ta không hề đến, không ngờ kiếp này lại dẫn con trai tới.

Phó Cần lấy một bao lì xì từ trong túi ra đưa cho cô, cười nói: "Nghe nói chị gái cháu tìm được một người yêu không tệ, chúc mừng gia đình nhé!"

Kể từ khi gặp Hứa Thanh Lăng ở đồn công an lần trước, dường như Phó Cần đã mất đi vẻ kiêu căng ở kiếp trước, tối thiểu là bề ngoài không có nữa.

Nhưng cô hiểu bà "mẹ chồng" này, không có lợi ích thì bà ta không bao giờ dậy sớm và cũng là một người khôn khéo bợ đỡ.

Hứa Thanh Lăng nhận bao lì xì, gật đầu với bà ta: "Cảm ơn dì, chú thím nhỏ của cháu tới rồi, dì vào đi."

Thẩm An Ngô nhìn Hứa Thanh Lăng cầm bút lông viết tên khách mời vào sổ tiền mừng mới sực nhận ra mình để quên thứ gì đó. Trước khi đi, thư ký đã chuẩn bị một bao lì xì nhưng anh lại để quên trên xe rồi.

Nhưng không sao cả, lát nữa anh sẽ đưa thẳng cho Trình Dật.

Phó Quyên quay đầu lại nói với con trai: "Loan Nhi, lát nữa con nhờ chú út con giới thiệu một chút, chú rể hôm nay cũng tốt nghiệp đại học Bắc Kinh, là bạn cùng lớp với chú út con..."

Thẩm Loan đáp lời.

Từ khi còn nhỏ, mẹ anh ta đã nhiệt tình giới thiệu anh ta với nhiều anh chị em, các chú dì học giỏi, gia thế tốt và có năng lực xuất chúng, hi vọng anh ta có thể "ganh đua" và tiến gần hơn đến những người xuất sắc.

Lúc đầu, anh ta còn cảm thấy mới mẻ nhưng thời gian trôi qua đã trở nên nhàm chán.

Hôm qua nghe mẹ nói sẽ đến dự hôn lễ của chị gái Hứa Thanh Lăng, Thẩm Loan thầm nghĩ mẹ mình đúng là nghĩ gì làm nấy. Đến buổi tối gọi điện thoại cho cho Uyển Nguyệt, nghe cô ta nói sẽ đến ăn tiệc nhưng sợ gặp phải Ngụy Đông Lai, anh ta lập tức thay đổi ý định và muốn tới đây với Uyển Nguyệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!