Chương 21: (Vô Đề)

Đã hơn một năm Hứa Hồng Giao không trở về, lần này cô ấy và Trình Dật về Cửu Giang bày tiệc rượu, đi theo còn có bố mẹ Trình Dật, anh trai chị dâu và cậu mợ.

Mặc dù bố mẹ hai bên đã gặp nhau khi tổ chức tiệc ở Bắc Kinh lần trước nhưng nội tâm Hứa Hồng Giao vẫn còn chút thấp thỏm khi đưa nhiều người thân như vậy về cùng mình lần này.

Trên đường đến sân bay, Trình Dật nhận được một cú điện thoại, thấy là số của Cửu Giang, anh ấy nhanh chóng bắt máy nói vài lời cảm ơn, lại nhắc nhở đối phương đừng quên đến dự tiệc cưới.

Không biết đầu bên kia điện thoại nói gì mà Trình Dật cười nói: "Được rồi, phòng 504 năm đó chỉ còn một mình cậu, cậu cũng không còn nhỏ nữa, chắc hẳn bố mẹ đang lo lắm phải không, họ không giục cậu à?"

Thẩm An Ngô tựa lưng vào ghế, quay lưng về phía cửa phòng làm việc, nhìn dòng sông Cửu Giang thông thoáng trước mặt. Ánh nắng mùa hè rực rỡ nhảy múa trên mặt nước khiến dòng sông cũng trở nên sống động.

Là thời điểm thích hợp để tổ chức đám cưới. Đọc Full Tại Truyenfull. vision

Anh mỉm cười: "Giục chứ, sao lại không giục? Tôi không nghe là được."

Suy cho cùng thì cuộc hôn nhân của bố mẹ anh cũng như vậy. Thẩm Hưng Bang giục anh đi xem mắt, vui thì anh đi, không vui thì chỉ ngồi đó. Lão đành phải mượn thời cơ lập di chúc, bí mật đưa ra những điều khoản bổ sung.

Vì chuyện này, Thượng Huệ Lan đặc biệt nhắc nhở anh: "Chuyện kết hôn của con cũng phải mau lên."

Trước mặt mẹ mình, Thẩm An Ngô vẫn gọn gàng dứt khoát: "Con không nhớ thương đồ của bố. Chuyện hôn nhân cũng không cần nhắc đến, đời này con không có ý định kết hôn."

Xưa nay Thượng Huệ Lan vốn là người kiên cường, nay bị con trai nói đến mức ch** n**c mắt. Trong những năm qua, không phải bà ấy không hối hận.

Năm đó bà ấy phát hiện Thẩm Hưng Bang lừa gạt mình, đứa bé trong bụng đã được năm tháng, cuối cùng vẫn không hạ quyết tâm rời đi được.

Có một số việc qua loa được nhất thời nhưng không qua loa cả một đời.....

Vào ngày vui của bạn thân, Thẩm An Ngô không muốn nói đến những chuyện mất hứng. Khi học đại học, anh khá thân với Trình Dật. Chẳng qua đã nhiều năm như vậy, một người làm kinh doanh, một người làm chính trị, cả hai đều bận rộn với công việc riêng của mình nên không liên lạc nhiều với nhau.

Lần này vất vả lắm mới đến Cửu Giang một lần, Thẩm An Ngô hẹn đối phương có rảnh thì ra ngoài uống rượu, Trình Dật đồng ý, sau khi hai người nói chuyện vài câu thì cúp điện thoại.

Hứa Hồng Giao biết chồng mình có một người bạn học đại học thân thiết ở Cửu Giang. Người kia là con cháu của giới siêu giàu, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc của một công ty cỡ lớn tại Cửu Giang. Lần này họ về Cửu Giang bày tiệc rượu, người đó cũng giúp không ít việc.

Anh trai chị dâu Trình Dật đang ngồi trên taxi với họ, sau khi nghe Trình Dật nói về việc đặt phòng khách sạn qua điện thoại, chị dâu Diêu Lệ Văn hỏi: "Không phải nhà Hồng Giao mở nhà nghỉ à? Tổng cộng chỉ có hai đêm thôi mà, mấy người chúng ta chen nhau một chút không được hả? Sao phải tiêu số tiền lãng phí đó?"

Trình Dật to con, cao một mét chín ngồi chật kín ghế lái phụ quay đầu lại: "Chị dâu, em mời mọi người đến khách sạn năm sao hưởng thụ mà chị không vui à?"

Khóe miệng Diêu Lệ Văn giật giật, cô ta không nói gì nhưng trong lòng lại lẩm bẩm: Chắc chắn là hai ông bà già kia chi tiền rồi.

Cô ta là người Thượng Hải, làm việc trong một công ty kinh doanh nước ngoài, kết hôn với anh cả Trình Dật là Trình Hoài đã bốn năm. Khi họ kết hôn, bố mẹ chồng bỏ ra một trăm nghìn tiền đặt cọc cho cô ta và Trình Hoài một căn hộ cũ hai phòng ngủ nhỏ ở trung tâm thành phố Cửu Giang. Lần này Trình Dật và Hứa Hồng Giao kết hôn, họ đã mua một căn nhà mới trong khu bất động sản vừa khai trương ở trung tâm thành phố, rộng hơn nhà cô ta hai mươi mét vuông.

Bố mẹ chồng nói ông bà công bằng với hai đứa con trai, họ cũng chỉ cho Trình Dật một trăm nghìn, có đánh chết Diêu Lệ Văn cũng không tin. Một ngôi nhà rộng chín mươi mét vuông ở vị trí tốt như vậy phải có giá hơn bốn trăm nghìn tệ; còn chưa tính tiền trang trí, thiết bị điện tử và nội thất, chừng này ít nhất phải một trăm nghìn mới đủ.

Trình Dật là con út trong nhà, bình thường dùng tiền vung tay quá trán đã quen, sao có thể tự mình tiết kiệm được nhiều tiền như vậy?

Điều khiến Diêu Lệ Văn khó chịu nhất là Trình Dật còn định đưa Hứa Hồng Giao đi Đông Nam Á hưởng tuần trăng mật, chỉ riêng tiền vé máy bay và chỗ ở cũng phải đến hai mươi nghìn tệ rồi!

Cô ta và Trình Hoài kết hôn kết vội vàng, đừng nói là Đông Nam Á, ngay cả du lịch trong nước cũng không có.

Tất cả những sự việc này khiến người chị dâu là cô ta cảm thấy không thoải mái. Nghe nói trong nhà Hứa Hồng Giao làm kinh doanh nhỏ, lần này cô ta đi theo đến thành phố Cửu Giang cũng phải tìm hiểu thêm về gia cảnh của cô em dâu này.

Vừa vặn Hứa Hồng Giao và Diêu Lệ Văn cùng ngồi ở hàng ghế sau, cô ấy không biết chị dâu đang suy nghĩ gì nên cười nói: "Chị dâu, nhà nghỉ nhà em gần bệnh viện, khách lui tới không đến khám bệnh thì cũng là người nhà, đông người phức tạp. Em sợ đến lúc đó mọi người không thể nghỉ ngơi tốt nên đã bàn với Trình Dật là đặt một khách sạn tốt hơn trong trung tâm thành phố.

Tình cờ bạn thời đại học của Trình Dật là ông chủ của khách sạn đó nên đã cố ý giữ lại mấy phòng cho chúng ta."

Sắc mặt Diêu Lệ Văn cứng đờ, cô ta ngượng ngùng nói: "Cũng nhờ Trình Dật quen biết nhiều."

Nhưng từ đầu đến cuối, Hứa Hồng Giao chưa bao giờ nghĩ đến việc sắp xếp cho bố mẹ chồng và họ hàng về nhà ở.

Thậm chí bố mẹ c*̃ng không thèm hỏi một tiếng. Hai ngày trước, Ngô Quế Phân mới sực nhớ tới, gọi điện thoại cho cô ấy hỏi xem sẽ sắp xếp những người thân ở Bắc Kinh này như thế nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!