Thẩm Nhạc Hiền tưởng Ngụy Đông Lai đã rời đi nhưng khi bước ra mới phát hiện gã đang âm thầm đánh nhau với những người khác.
Oắt con bị gã cho ăn hành không ai khác chính là "cháu trai" nổi bật hơn người trong truyền thuyết của anh ta.
Cuối cùng khuôn mặt u ám mấy ngày nay của Thẩm Nhạc Hiền cũng sáng sủa hơn. Từ trước đến nay, anh cả và chị dâu của anh ta là người mắt cao hơn đầu, nhất là bà chị dâu kia, coi con trai bảo bối giống như tròng mắt, thường ngày tán dương con trai không ít lần trước mặt ông già. Ngoại trừ Thẩm An Ngô, đứa cháu trai này chính là người mà lão coi trọng nhất.
Thẩm Nhạc Hiền không ngờ con trai bảo bối "thông minh, kỷ luật" trong miệng Phó Cần lại bí mật ra tay đánh nhau với người khác vì theo đuổi một cô gái.
Anh ta đi qua vỗ vai Ngụy Đông Lai, nụ cười hơi nghiền ngẫm: "Mày biết thằng nhóc vừa bị đánh cho u đầu sứt trán là ai không?"
Ngụy Đông Lai nhìn chằm chằm bóng lưng Uyển Nguyệt. Người con gái mà gã thích lại đi theo đằng sau một tên đàn ông khác như một cô vợ nhỏ, rơi nước mắt vì một tên đàn ông khác.
Gã chỉ cảm thấy lồng ngực mình khó chịu như bị lửa đốt, muốn làm nổ tung nơi này, thế là hung hăng hất tay Thẩm Nhạc Hiền ra, tức giận trợn tròn mắt: "Tao đếch quan tâm nó là ai! Có là họ Thẩm tao cũng đánh như vậy!"
Ngụy Đông Lai làm hàng xóm của Uyển Nguyệt nhiều năm, từ khi học tiểu học đã bắt đầu thích cô ta. Bố mẹ của gã c*̃ng nhìn trúng cô ta từ lâu nhưng không ngờ con dâu sắp đến tay lại bị nẫng tay trên, có thế nào c*̃ng không nuốt trôi cơn giận này.
"Muốn đánh thì đánh." Thẩm Nhạc Hiền xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, chép miệng về phía cửa: "Mày nghĩ cách giải thích với công an đi!"
Vừa rồi Lý Chính Kỳ báo công an, thấy công an tới thì chỉ vào Ngụy Đông Lai rồi lớn tiếng nói: "Chú công an, vừa rồi chính gã đã đánh bạn học chúng cháu bị thương!"
Công an vừa xem tình thế đã biết chuyện gì đã xảy ra, từ lúc vùng này mở mấy quán bar và câu lạc bộ, chuyện đánh nhau ẩu đả và sự cố an ninh thường xuyên xảy ra.
Công an nhìn quanh: "Người bị thương đi đâu rồi?"
"Bạn ấy đến bệnh viện để băng bó vết thương rồi."
"Có thể liên lạc được không? Bảo cậu ta băng bó vết thương rồi nhanh chóng đến đồn công an. Còn cậu, đi cùng tôi đến đồn."
Bên này, Hứa Thanh Lăng còn chưa ăn xong bữa cơm đã bị Lý Chính Kỳ kéo đến đồn công an làm nhân chứng. Cô từ chối: "Tôi không đi, các cậu đi là được rồi. Ở đây có nhiều người như vậy, đâu thiếu một mình tôi?"
Lý Chính Kỳ cảm thấy giữa Uyển Nguyệt và người đàn ông đánh người kia chắc chắn có chuyện gì đó nên chỉ có thể cứng rắn kéo Hứa Thanh Lăng: "Nhiều người nhưng chỉ có cậu mới biết người đàn ông đó thôi."
Tào Tư Thanh, Thân Thuấn và Hà Cảnh Huy không ngờ vẫn còn vở kịch này, mấy đôi mắt đều nhìn về Hứa Thanh Lăng: "Sao cậu lại không đi làm nhân chứng?"
Hứa Thanh Lăng chẹp miệng: "Gã là con trai của trưởng làng chúng tôi chứ tôi không quen biết gì gã."
Lý Chính Kỳ lo lắng: "Vậy thì cậu càng phải đi. Chỉ có cậu là người biết rõ nhất về mối quan hệ giữa ba người họ. Cậu phải giúp chúng tôi chứng minh là người đàn ông kia ra tay trước."
Lý Chính Kỳ đỗ trường quân đội, giờ sắp khai giảng nên cậu ta lo nếu mình đến đồn công an thì đến lúc đó có lý cũng không nói rõ được rồi bị ghi vào hồ sơ thì xong đời.
Bên kia, công an đang thúc giục: "Mọi người đều biết nhau phải không? Vậy đi hết đến đồn công an làm chứng!"
Ngụy Đông Lai đánh Thẩm Loan, mấy người Lý Chính Kỳ c*̃ng đánh Ngụy Đông Lai. Nói thế này thì có thể coi đây là một cuộc đánh lộn.
Hứa Thanh Lăng c*̃ng không có tâm trạng ăn cơm: "Được thôi, tôi đi với cậu."
Thân Thuấn thấy cô cũng không muốn đi nên đứng dậy theo: "Tôi đi với cậu."
Hứa Thanh Lăng liếc cậu ta: "Chúng tôi đến đồn công an chứ không phải ra chợ xem khỉ, cậu đi theo hóng hớt làm gì?"
Thân Thuấn không thể chịu được giọng điệu khinh thường như chị gái dạy dỗ em trai của cô, mặc dù rõ ràng mình lớn hơn cô.
Cậu ta mím môi nói: "Tôi đưa cậu đến đây, lát nữa tôi sẽ đưa cậu về."
Hứa Thanh Lăng có cảm giác đầu óc mình như một cuộn len rối nùi. Thân Thuấn nói gì c*̃ng không nghe, thôi cứ làm theo lời cậu ta vậy.
Bên phía Ngụy Đông Lai có mấy anh em đi cùng gã đến đồn công an.
Thẩm Nhạc Hiền xem trò vui biết mùi ngon nên đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội sỉ vả bà chị dâu này, khóe môi anh ta cong lên, nóng lòng muốn gọi điện cho Phó Cần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!