"Bên nhà họ hàng của thím cháu có chút chuyện, đợi một hai hôm nữa xong việc, chú thím sẽ đến nói chuyện với bố cháu."
Hứa Đức Hữu đưa Hứa Thanh Lăng ra cổng khu biệt thự, dặn dò vài câu rồi lấy trong túi ra hai trăm tệ đưa cho cô. Sau đó, ông ấy giơ tay vẫy một chiếc taxi, không quên dặn tài xế đưa cô về tận làng Sồi.
Tài xế taxi là một người đàn ông trung niên ngoài năm mươi tuổi, có lẽ vì là ca đêm nên không vội lái xe. Hứa Thanh Lăng ngồi ở ghế sau, ngắm nhìn cảnh đêm bên ngoài, những hình ảnh trong ký ức bỗng chốc lại ùa về.
Đêm hôm đó ở kiếp trước, cuối cùng cô cũng không làm chuyện dại dột, chỉ ngồi một mình bên bờ sông khóc đến nửa đêm rồi gục xuống ngủ quên trên tảng đá.
Sáng hôm sau về nhà, thậm chí bố mẹ không hề phát hiện ra con gái mình đã ở ngoài cả đêm.
Sống hơn ba mươi năm, điều Hứa Thanh Lăng giỏi nhất là tự lừa dối bản thân, cho dù là với bố mẹ hay với Thẩm Loan.
Kiếp trước, cô say Thẩm Loan như điếu đổ, cực khổ theo đuổi suốt mấy năm trời. Sau khi gả cho Thẩm Loan, cô mới biết trong lòng anh ta tồn tại một người mà anh ta nhớ mãi không quên.
Mặc dù không biết người đó là ai nhưng cô luôn tự an ủi bản thân rằng tất cả đã là quá khứ rồi, chỉ cần sau này sống tốt với Thẩm Loan là được.
Cô và Thẩm Loan kết hôn năm thứ năm, cô bạn thân Uyển Nguyệt mới ly hôn dẫn theo đứa con dọn tới ngôi nhà kế bên. Khoảng thời gian đó, tâm trạng Thẩm Loan không tốt, ngày càng nóng tính, chẳng bao lâu sau đã đề nghị ly hôn.
Hứa Thanh Lăng tìm đủ mọi cách để cứu vãn cuộc hôn nhân này nhưng vẫn công cốc, cuối cùng cô đành chấp nhận, trả lại tự do cho anh ta.
Lúc ly hôn, Thẩm Loan bảo dạo gần đây công ty nợ ngập đầu, chỉ có thể để lại cho cô căn nhà mua hồi hai người kết hôn.
Hứa Thanh Lăng không có ý kiến, bình thường cô không sắm hàng hiệu, cũng không mua trang sức, không có h*m m**n quá nhiều về vật chất.
Sau khi ly hôn, Hứa Thanh Lăng bán nhà, chuyển đến thành phố bên cạnh sinh sống. Một tháng sau, cô phát hiện mình có thai. Hai vạch đỏ chót trên que thử thai như lưỡi dao cứa vào tim cô.
Ông trời thật biết trêu ngươi. Sau khi gả cho Thẩm Loan, anh ta bận rộn công việc nên hai người không gần gũi nhau nhiều. Cô vẫn luôn không mang thai, dường như Thẩm Loan cũng không muốn có con.
Không ngờ đến lúc ly hôn, cô lại mang thai.
Sau khi suy nghĩ mấy ngày, cô chấp nhận buông bỏ, đứa trẻ nên được sinh ra trong tình yêu thương và sự mong đợi của bố lẫn mẹ. Vì vậy một tuần sau, cô đi phá thai.
Ngày tháng trôi qua, vết thương lòng do ly hôn cũng dần dần khép lại.
Mãi cho đến nửa năm sau, Hứa Thanh Lăng thấy Thẩm Loan xuất hiện trên bản tin TV, anh ta kiêu ngạo thông báo với mọi người rằng tình hình kinh doanh của công ty đã khá lên, sắp tới sẽ lên sàn chứng khoán tại Mỹ. Và người phụ nữ đứng bên cạnh anh ta không ai khác ngoài Uyển Nguyệt, cô bạn thân từ nhỏ của cô.
Hứa Thanh Lăng không dám tin vào mắt mình, nằm mơ cũng không ngờ được người trong lòng Thẩm Loan lại là cô bạn thân thiết nhất của cô. Vậy mà họ đã lén lút qua lại với nhau sau lưng cô từ lâu rồi.
Để chia ít tài sản cho cô, Thẩm Loan còn giấu giếm tình hình kinh doanh của công ty lúc ly hôn.
Rất khó để hình dung cảm giác sụp đổ khi bị hai người gần gũi với mình nhất phản bội cùng một lúc là như nào.
Khoảng thời gian đó, cô sống một mình trong căn nhà thuê, nghĩ đến cuộc sống rối nùi của mình, nghĩ đến đứa con đã mất, nghĩ đến hai gương mặt giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra kia, cảm giác như có hàng ngàn mũi dao vô hình xoáy vào máu thịt, đau đớn đến mức phải cuộn tròn người lại, trằn trọc suốt đêm.
Hứa Thanh Lăng cố gắng xóa bỏ đoạn ký ức này ra khỏi bộ nhớ, mỗi ngày vẫn đi làm ở siêu thị như bình thường nhưng thỉnh thoảng lòng vẫn nhói lên từng cơn. Lúc cô đưa tay sắp xếp hàng hóa, cúi xuống nhặt thùng carton lên, cuối cùng nước mắt cũng không kìm được mà tuôn rơi.
Cô tự nhủ phải cố gắng quên đi vô số lần, rằng duyên phận đời này của mình mỏng manh, duyên bố mẹ nhạt nhòa, duyên vợ chồng ngắn ngủi, duyên con cái cũng vậy.
Nhưng sự uất ức trong lòng vẫn không thể nào tan biến...
Tại sao cô phải chịu tổn thương, chịu sỉ nhục như vậy chứ?
Tại sao họ có thể vờ như không có chuyện gì như thế?
Tại sao... Sau này cô đã hiểu, bởi vì anh ta là cháu trai trưởng của nhà họ Thẩm, bởi vì anh ta là CEO tương lai của Viễn Tinh.
Anh ta chắc chắn rằng cô không thể làm gì được anh ta.....
Hứa Thanh Lăng vô thức siết chặt hai tay đặt trên đầu gối, nhớ đến giọng nữ trong điện thoại lúc nãy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!