Từ chỗ bố chồng trở về, Phó Cần nhịn suốt dọc đường, về đến nhà thì không nhịn được nữa. Kỳ thi đại học đã kết thúc, cãi nhau với chồng không cần phải tránh con trai.
Thượng Huệ Lan và Thẩm Hưng Bang đã căng thẳng với nhau hai ngày, luật sư của hai bên đã bắt đầu soạn thảo thỏa thuận phân chia tài sản.
Mấy ngày nay, hôm nào Thẩm Bội Hương cũng dẫn Thẩm Nhạc Hiền đến thăm bố chồng, Phó Cần thấy vậy sao có thể không sốt ruột? Bà ta gả vào nhà họ Thẩm bao nhiêu năm nay, bề ngoài hào nhoáng nhưng thực chất chồng bà ta chỉ nắm giữ số cổ phần ít ỏi của tập đoàn Viễn Tinh, tài sản đứng tên có mỗi căn biệt thự họ đang ở và một căn chung cư ở trung tâm thành phố.
Phần lớn tài sản của nhà họ Thẩm đều nằm dưới danh nghĩa của Thẩm Hưng Bang và Thượng Huệ Lan. Ngoài tập đoàn Viễn Tinh ra, hai vợ chồng họ còn đầu tư vào rất nhiều ngành nghề khác. Bây giờ tất cả những tài sản này đều được mang ra phân chia, luật sư của hai bên phải thảo luận về vấn đề quyền sở hữu cụ thể của từng tài sản.
Nhìn chồng vẫn bình chân như vại, không hề nao núng, Phó Cần cảm thấy nếu mình không bùng nổ, tài sản của nhà họ Thẩm sẽ hoàn toàn không liên quan gì đến con trai mình.
Vừa vào nhà, bà ta đi thẳng lên phòng thay đồ ở tầng hai. Thấy chồng cũng đi theo vào để thay quần áo, Phó Cần ném túi xách trong tay xuống, oán trách: "Đến nước này rồi mà anh vẫn không lo lắng, không biết chủ động. Anh tưởng trong mắt bố còn đứa con trai là anh à?"
Thẩm Loan đang chơi game trong phòng, nghe thấy tiếng cãi nhau loáng thoáng vọng ra từ phòng bố mẹ.
Anh ta đặt máy chơi game xuống, đi đến cạnh cửa, giọng nói của mẹ dần rõ ràng hơn: "Bố cũng lớn tuổi rồi, chuyện ly hôn lớn như vậy, không thể chỉ để hai người họ tự ý quyết định. Mẹ theo bố bao nhiêu năm, toàn là mẹ chịu khổ. Cổ phần, tiền bạc, nhà cửa đều cho người phụ nữ đó và con trai bà ta, có công bằng với chúng ta không? Anh không nghĩ cho bản thân thì cũng phải nghĩ cho Loan Nhi chứ?"
"Mẹ" mà Phó Cần nói đương nhiên là mẹ Thẩm Thiệu Chu, Tôn Lan Hương.
Thẩm Thiệu Chu khó chịu cau mày: "Bố có ba người con trai, chỉ có mình anh kết hôn sinh con, bố đã nói rồi, sẽ cho Loan Nhi thêm một phần, em còn muốn thế nào nữa!"
Phó Cần càng kích động hơn: "Đó cũng là phần mà Loan Nhi đáng được nhận!"
Thẩm Hưng Bang đã gần bảy mươi tuổi, trong ba người con trai chỉ có con trai cả đã kết hôn sinh con. Bảy mươi tuổi xưa nay hiếm có, người khác đã có con cháu đầy đàn, lão mới có mỗi Thẩm Loan là cháu trai. Lần này lão đã nói rõ, nhà ai có gia đình, có người yêu thì được thêm một phần. Nhà ai có con, dù trai hay gái, cũng được thêm một phần.
Phó Cần hừ lạnh: "Thẩm Bội Hương không biết từ đâu tìm cho Thẩm Nhạc Hiền một cô bạn gái, sau đó dẫn đi gặp bố, mua hèn kế bẩn sắp in rõ trên mặt rồi! Còn An Ngô nữa, đã đến tuổi kết hôn từ lâu, bố muốn cậu ta ổn định, cậu ta cứ lần lữa mãi. Với tính cách của Thượng Huệ Lan, nói không chừng lần này cũng sắp xếp đối tượng cho con trai! Cho dù không kết hôn, cũng có thể đính hôn trước.
Tính đi tính lại, đến lượt chúng ta còn được bao nhiêu đâu!"
Nói đến Thượng Huệ Lan, Phó Cần đã không muốn giả vờ đoan trang rộng lượng nữa, cười khẩy: "Em không biết người phụ nữ đó đã rót cho hai bố con anh bùa mê thuốc lú gì mà ai nấy đều sợ bà ta… Em ngứa mắt cái vẻ vênh váo của bà ta rồi, nói ra thì năm đó bà ta cũng là bồ nhí của bố anh thôi! Hơn gì mẹ của Thẩm Nhạc Hiền?"
"Đủ rồi!" Nghe vợ nói càng ngày càng quá đáng, Thẩm Thiệu Chu quát lên ngăn bà ta lại: "Anh thấy em bị tiền làm mờ mắt rồi! Nếu như không cam tâm thì giờ em cũng tìm vợ cho Loan Nhi đi!"
Thẩm Thiệu Chu giật cà vạt trên cổ, ném xuống đất, tức giận đùng đùng đóng sầm cửa bỏ đi.
Phó Cần giật mạnh đôi bông tai xuống, hét lớn về phía bóng lưng chồng: "Mắc gì bà ta lại được quyết định! Em phải đi đón mẹ về!"
…
Thẩm Loan đã không nhớ nổi bố mẹ không cãi nhau bao nhiêu năm rồi, lần này cãi nhau suýt nữa thì lật cả mái nhà.
Anh ta không còn tâm trạng chơi game, xuống lầu định ra ngoài thì điện thoại bàn trong phòng khách đột nhiên reo lên.
Thẩm Loan quay lại nghe máy, trong điện thoại là giọng một người đàn ông trung niên, vòng vo tam quốc một hồi mới nhận ra người đó là bố Hứa Thanh Lăng.
Thẩm Loan nhíu mày, đối phương gọi điện đến làm gì?
Người đàn ông trung niên nói năng khéo léo, cố tình lấy lòng: "Cháu là Thẩm Loan phải không? Thi xong sao không đến nhà chú chơi? Hồi cháu còn nhỏ chú còn từng bế cháu đấy, ở nhà dì út cháu…"
Hứa Đức Mậu lải nhải mãi không thôi, Thẩm Loan đành phải cắt ngang: "Chú ơi, chú có việc gì không?"
Hứa Đức Mậu lúc này mới vào vấn đề chính: "Con gái lớn nhà chú cưới chồng vào thứ ba tuần sau, tổ chức tiệc ở nhà hàng Cửu Giang, muốn mời cả nhà cháu đến dự, cùng nhau ăn bữa cơm cho vui vẻ náo nhiệt. Đều là người một nhà cả, không cần khách sáo làm gì, người đến là được rồi. À đúng rồi, khi nào nhà cháu tiện, chú sẽ bảo Thanh Lăng mang thiệp mời qua."
Trong đầu Thẩm Loan hiện lên khuôn mặt tươi cười nịnh nọt, rất lâu về trước, anh ta đã gặp bố mẹ của Hứa Thanh Lăng ở nhà dượng út. Cặp vợ chồng trung niên đó nghe nói anh ta là cháu đích tôn nhà họ Thẩm thì lập tức trở nên nhiệt tình, nịnh nọt đến mức làm anh ta chán ghét.
Hứa Thanh Lăng cũng vậy, ba năm cấp ba cứ ba ngày hai bữa lại mang đồ từ nhà đến cho anh ta, nói là bố mẹ cô bảo mang cho anh ta. Xem ra những thủ đoạn lấy lòng người khác của cô đều học từ bố mẹ.
Thẩm Loan cố nén sự mất kiên nhẫn trong lòng, nói với người ở đầu dây bên kia: "Chú, không cần phải gửi thiệp mời đâu. Khi nào bố mẹ cháu về, cháu sẽ nói với họ."
Hứa Đức Mậu ở đầu dây bên kia vẫn khăng khăng: "Phải phải phải, vậy cháu nhớ nói với bố mẹ cháu nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!