Chương 18: (Vô Đề)

Trường mầm non Lam Thiên, cuối cùng Hứa Thanh Lăng và Tào Tư Thanh cũng đón được những học sinh đầu tiên.

Sau buổi học đầu, Tào Tư Thanh mới hiểu tại sao Cung thiếu nhi chỉ nhận trẻ em đã vào tiểu học.

Bọn trẻ mầm non quá khó kiểm soát trật tự trong lớp. Cô ấy đã từng dạy học sinh tiểu học ở Cung thiếu nhi nhưng vẫn bị đám trẻ con này quay cho váng đầu.

Buổi học đầu tiên, cô ấy và Hứa Thanh Lăng phối hợp với nhau, một người dạy, một người giữ trật tự. Thế mà vẫn không tránh khỏi những tình huống phát sinh liên tục, mới giải quyết xong việc này thì việc khác lại đến tay.

Hứa Thanh Lăng làm "thẩm phán" suốt cả buổi học. Lúc thì có đứa giơ tay lên mách "cô ơi, bạn ấy giật tóc em", lúc thì có đứa òa khóc "sao cậu lại giành màu vẽ của tớ".

Vừa xử lý xong tranh chấp của hai đứa trẻ, Hứa Thanh Lăng lại bị một cô bé mũm mĩm ôm chặt lấy chân: "Cô ơi, em muốn đi vệ sinh."

May mà cô không phải là Hứa Thanh Lăng mười tám tuổi, Hứa Thanh Lăng ba mươi sáu tuổi không có cơ hội sinh con nhưng vẫn có rất nhiều kinh nghiệm tiếp xúc với trẻ nhỏ.

Buổi học kéo dài một tiếng rưỡi kết thúc, cả hai đều ướt đẫm mồ hôi đưa từng đứa trẻ đến tay phụ huynh mới thở phào nhẹ nhõm.

Nghe những tiếng "em chào cô ạ" ngây thơ, Hứa Thanh Lăng cảm thấy mệt mỏi cũng tan biến không ít. Cô đứng ở cửa, dõi theo những đứa trẻ cho đến khi khuất bóng.

Nhìn những thân hình nhỏ bé nhảy nhót ẩn chứa sức sống tràn đầy, trong đầu Hứa Thanh Lăng lại hiện lên hình ảnh mình nằm trên bàn phẫu thuật, thời gian đã lâu như vậy rồi nhưng cơn đau nhói sắc bén vẫn còn lưu lại trong cơ thể.

Tào Tư Thanh quay lại, thấy mặt cô tái nhợt, tưởng cô mệt quá, lập tức kéo cô đi: "Đi, chúng ta đi ăn trước đã."

Lớp học vẽ đã tuyển được ba mươi lăm học sinh, tổng cộng thu được gần chín nghìn tệ tiền học, trừ đi tiền mua dụng cụ vẽ tranh, hai người lãi ròng hơn tám nghìn.

Học phí ngành Mỹ thuật của đại học Cửu Giang cao hơn nhiều so với các chuyên ngành khác, Tào Tư Thanh học hệ chính quy, học phí sáu nghìn tám trăm một năm. Hứa Thanh Lăng học hệ cao đẳng, rẻ hơn một nghìn, cũng phải năm nghìn tám trăm một năm.

"Số tiền vất vả mới kiếm được này mà dùng để đóng học phí thì chẳng phải quá tiện cho bố mẹ mình à? Mình phải tiết kiệm!" Tào Tư Thanh bây giờ chỉ nghĩ đến việc tích cóp tiền mua nhà: "Nhà mình bây giờ vẫn đang ở căn hộ hai phòng ngủ nhỏ do bố mình được cơ quan phân, phòng khách còn là phòng tối. Mình bảo bố mình mua nhà, bố lại không nghe, tình nguyện cho người khác vay tiền.

Bố không mua, mình tự tích tiền mua!"

Hứa Thanh Lăng tạm thời chưa nghĩ đến chuyện mua nhà, cô biết bố mẹ mình là người như thế nào. Một khi phát hiện cô không còn nghe lời họ như trước nữa, bố mẹ cô có thể cắt đứt nguồn tài chính bất cứ lúc nào.

Sống lại một đời, chắc chắn cô không thể ngoan ngoãn nghe lời làm cô con gái như kiếp trước.

Mùa hè ở Cửu Giang nóng bức khó chịu, bể bơi của Cung thiếu nhi đông nghịt người từ chiều tối trở đi. Đám trẻ con quậy phá bị nhốt ở nhà cả ngày ra ngoài bơi lội cùng bố mẹ.

Hứa Thanh Lăng và Tào Tư Thanh tranh thủ thời gian này bắt đầu phát tờ rơi.

Thời đại này, việc phổ cập và thâm nhập của các lớp năng khiếu còn kém xa mười mấy hai mươi năm sau. Phụ huynh vừa nghe nói có cả lớp học mỹ thuật cho trẻ mầm non đều cảm thấy rất hứng thú.

Con nít lớn chừng này ở nhà cả mùa hè đúng là thần ghét quỷ ngại, cho đi học thêm cũng tốt.

Hỏi mười người, may ra được một đến hai người có ý định, Hứa Thanh Lăng đã cảm thấy rất hài lòng rồi. Nhưng hôm nay lại xui xẻo, mới phát được vài tờ rơi thì nhân viên của bể bơi đã ra đuổi cô đi.

"Hai đứa con gái các cô làm gì ở đây!" Một người đàn ông mặc áo thủy thủ màu xanh nhăn nhó trừng hai người họ, giọng điệu rất hung dữ: "Ở đây không được phát tờ rơi! Đi nhanh đi!"

Hứa Thanh Lăng thấy người anh ta cuồn cuộn cơ bắp trông dữ tợn nhưng khí chất lại rất ngay thẳng thì không hề sợ hãi: "Anh ơi, mấy hôm trước bọn em cũng đến phát tờ rơi. Ông chủ của các anh đâu có nói không được…"

Người đàn ông mất kiên nhẫn ngắt lời cô: "Ông chủ nào nói? Tôi là ông chủ bể bơi này, tôi nói không được phát là không được phát! Đừng có đứng đây chắn đường nữa!"

Người đàn ông vung tay như cái quạt hương bồ xua đuổi họ, đúng lúc Thân Thuấn và Hà Cảnh Huy bơi xong đi ra thì thấy Hứa Thanh Lăng và Tào Tư Thanh bị anh Phong đuổi ra ngoài như hai con chim cút.

Thân Thuấn vội vàng tiến lên ngăn cản: "Anh Phong, có chuyện gì vậy? Hai người này là bạn học của em."

Tào Tư Thanh nhìn hai người họ như thấy cứu tinh: "Đây không phải là chỗ cho trẻ con bơi à, hai cậu chạy đến đây bơi làm gì?"

Hà Cảnh Huy nghe cô ấy nói "chỗ cho trẻ con bơi" thì không vui: "Nhìn là biết cậu chưa vào trong rồi! Bên trong mới xây một bể bơi trong nhà cho người lớn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!