Thẩm An Ngô cúi người nhặt một tờ rơi quảng cáo, nhìn thoáng qua, là quảng cáo tuyển sinh của một lớp học vẽ.
Bản gốc chắc là bản vẽ tay, qua photocopy đen trắng nên hiệu quả khá thô, rõ ràng nhất có lẽ là dãy số điện thoại của máy nhắn tin ở phía dưới.
Cô gái phát tờ rơi quảng cáo đen hơn nhiều so với lần trước anh gặp ở Thúy Cốc, tóc mái dính chặt vào trán, áo phông tối màu thấm ướt đẫm mồ hôi, loang lổ những vệt muối trắng, gấu áo dính đầy các loại màu vẽ.
Cô gái có vẻ hơi kích động, nói năng lắp bắp: "Chú không bị què ạ? Cháu cứ tưởng chú què rồi chứ!"
Thẩm An Ngô: "…"
Ngoài Thẩm Loan, anh chưa từng tiếp xúc với đứa trẻ nào lớn như vậy. Cô bé này chắc chắn không biết hai chữ "lễ phép" viết như thế nào.
Không cần hỏi, đêm hôm đó chính cô đã lôi anh ra khỏi hố đất. Thật vậy, nếu không tận mắt chứng kiến, anh không tin nổi một cô gái mười mấy tuổi lại có sức khỏe phi thường như vậy.
Lúc đó anh vốn đã kiệt sức, có người vừa khóc vừa gọi bên tai anh, còn xé rách cả áo anh.
Đêm hôm đó, chắc cô cũng sợ lắm.
Thẩm An Ngô cố gắng nặn ra một nụ cười khiến chính mình trông có vẻ hòa nhã hơn chút: "Sao lần trước cháu gặp chú ở Thúy Cốc mà như gặp ma vậy? Chú đáng sợ đến thế à?"
Hứa Thanh Lăng cười ngượng: "Lần trước chú ngồi xe lăn, cháu tưởng chú bị què. Lần này thấy chú ở đây đi đứng bình thường mới biết lần trước là mắt cháu què."
Thẩm An Ngô bật cười hỏi ngược lại: "Dù thế nào cũng phải liên quan đến què à?"
Hứa Thanh Lăng xấu hổ cười gượng gạo, hình ảnh anh ngồi xe lăn u ám kiếp trước thật sự đã in sâu vào tâm trí cô.
Thẩm An Ngô lại cúi đầu nhìn thoáng qua tờ rơi trên tay, tàn thuốc lá trong tay rơi xuống tờ rơi. Anh giật mình choàng tỉnh, bỗng dưng có cảm giác tội lỗi như đang đầu độc mầm non của Tổ quốc, vội vàng dập tắt điếu thuốc còn đang cháy dở.
Anh hắng hắng giọng, trịnh trọng gửi lời cảm ơn đến cô: "Lần trước chú đã nhận ra cháu rồi, cảm ơn cháu đã cố hết sức cứu chú đêm hôm đó."
Hứa Thanh Lăng đã bình tĩnh lại, mỉm cười điềm đạm: "Không cần khách sáo. Cháu cũng chỉ tình cờ đi ngang qua thôi."
Đúng thật là tình cờ đi ngang qua. Tình cờ nghe nói, sau đó cố tình đi ngang qua. Nhưng những điều này không cần phải nói với anh.
Thẩm An Ngô nhìn xấp tờ rơi còn chưa phát hết trong tay cô: "Cháu vẫn đang đi học phải không? Đây là lớp học vẽ của cháu và bạn cháu mở à?"
Hứa Thanh Lăng gật đầu: "Cháu sắp lên đại học rồi, tranh thủ lúc hè kiếm thêm chút tiền với bạn học."
Thẩm An Ngô hơi nheo mắt lại, trong ánh mắt mang theo chút dò xét: "Tên của cháu không phải Chương Vân, sao cháu lại giả làm em gái của Chương Hành ở Thúy Cốc?"
Lỗ tai Hứa Thanh Lăng dần dần đỏ lên, gãi đầu: "Cái đó, cháu nghe nói nhân viên nội bộ ở khách sạn có thể được giảm giá."
Thẩm An Ngô nhìn chằm chằm cô: "Cháu quen Chương Hành à?"
Hứa Thanh Lăng căng da đầu bịa đại: "Chị gái của bạn cháu làm cùng công ty với anh ấy."
Thẩm An Ngô chỉ vào tờ rơi trên tay: "Cháu là cô Tiểu Hứa hay cô Tiểu Tào trên này?"
Hứa Thanh Lăng chợt hiểu ra, ngước mắt nhìn anh: "Sao chú cứ như đang điều tra hộ khẩu vậy? Cháu đã nói rồi, đêm hôm đó cháu chỉ tình cờ gặp phải thôi."
Đôi mắt cô gái nhìn anh nhiễm chút đề phòng, giống như động vật họ mèo đang cảnh giác.
Thẩm An Ngô nhếch môi: "Cháu là cô gái đầu tiên, ngoài mẹ chú ra, tát chú và cho chú tiền."
Hứa Thanh Lăng hơi mất tự nhiên trước nụ cười của anh, lắc lắc ngón tay: "Vì cứu chú, ngón tay cháu bị thương, chân cũng sưng lên."
Nói xong, cô càng mất tự nhiên hơn, cứ như mình đang đòi anh bồi thường vậy. Mặt Hứa Thanh Lăng hơi nóng, may mà da cô bây giờ đen hơn, không nhìn rõ lắm.
Những ngón tay thon dài lướt qua trước mắt, Thẩm An Ngô nhớ đến chiếc áo sơ mi dính đầy máu của cô, cho dù lòng dạ sắt đá đến đâu cũng không khỏi dâng lên chút áy náy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!