Chương 15: (Vô Đề)

Hứa Thanh Lăng mất ba ngày mới hoàn thành xong phần chữ, còn Tào Tư Thanh đã tô màu được hai phần ba.

Lỗ Minh và anh thợ Lý không dám để hai cô gái nhỏ leo lên giàn giáo, những bức tường cao hơn đều do hai người họ tự mình làm. Hứa Thanh Lăng chủ động xin làm những chi tiết nhỏ và vẽ nét.

Mỗi ngày đều vẽ hết buổi sáng, nghỉ ngơi đến ba giờ chiều lại bắt đầu làm tiếp đến tận tám chín giờ tối mới xong việc. Trừ ngày đầu tiên còn ra dáng người, những ngày sau đó Hứa Thanh Lăng càng giống dân chạy nạn y hệt.

Khoảnh khắc vui vẻ nhất là mỗi ngày tan làm được nhận tiền công ngay trong ngày, hai cô gái cầm những tờ tiền màu xanh lam cười tít cả mắt.

Hứa Thanh Lăng thu dọn đồ đạc xong, về đến nhà đã mười giờ tối. Mệt mỏi cả ngày trời, cô lại phát hiện bố mẹ mình đã thay khóa cửa.

Lòng cô tức nghẹn, nếu là kiếp trước, cô chắc chắn sẽ tủi thân khóc lóc rồi chạy sang nhà Uyển Nguyệt ngủ nhờ. Nhưng cô của hiện tại, sau một ngày vẽ vời ngoài trời nắng đã gần như biến thành cá khô, chẳng thể nào rơi nước mắt được nữa.

Kiếp trước cô là đứa con gái ngoan ngoãn, biết điều, sao có thể cãi lại bố mẹ? Thi đại học xong, bố mẹ không cho học tiếp nên cô không học nữa. Bố mẹ bảo ở nhà phụ giúp trông quán thì cô ngoan ngoãn ở nhà. Thỉnh thoảng được Hứa Đức Mậu cho chút tiền tiêu vặt, cô còn vui mừng khôn xiết.

Lớn lên trong một gia đình bề ngoài có vẻ công bằng, vì ngoan ngoãn hiểu chuyện nên từ nhỏ cô là người ít bị đánh mắng nhất, cũng luôn cảm thấy mình là người được cưng chiều nhất nhà.

Một cô gái lớn lên trong ảo tưởng như vậy, đến một ngày bỗng nhiên phát hiện ra bố mẹ vốn không hề yêu thương mình, đó mới là giây phút đen tối nhất của cuộc đời. Trải qua nỗi đau tự tay cắt đứt sợi dây liên kết với gia đình mới có thể coi là trưởng thành.....

Hứa Thanh Lăng lắc ổ khóa mới tinh trên cửa sắt, tiện tay nhặt chiếc cặp sách để dưới đất lên, đi sang quán ăn sáng bên cạnh gõ cửa, chị Vương ra mở.

"Chị Vương ơi, bố mẹ em thay khóa cửa, em không có chìa khóa, em đi qua ban công tầng hai nhà chị được không ạ?"

Nhà ở làng đô thị san sát nhau, đưa tay ra là có thể chạm đến cửa sổ nhà hàng xóm. Ban công nhà Hứa Thanh Lăng liền kề với nhà chị Vương.

Chị Vương dụi mắt: "Họ thay khóa mà không đưa chìa cho em à?"

Hứa Thanh Lăng cố ý than thở với chị ấy: "Vâng ạ. Em đi làm thêm, bố mẹ em không vui, cố tình thay khóa, còn không cho em chìa mở."

Chị Vương nghe xong tỉnh cả ngủ: "Còn có chuyện như vậy nữa á? Bố mẹ em nhẫn tâm quá đấy! Con gái chị mà ngoan ngoãn được như em, chị nằm mơ cũng cười tỉnh!"

Hứa Thanh Lăng thở dài: "Haiz! Giá mà bố mẹ em cũng nghĩ như vậy thì tốt biết mấy."

Tính chị Vương vốn thẳng thắn, giọng lại to. Hứa Thanh Lăng lên tầng hai rồi mà vẫn nghe thấy chị ấy kể lể chuyện Hứa Đức Mậu học theo ông chồng chị ấy, năm nào cũng kiếm được đống tiền mà tiếc cho con gái út học đại học, trời nắng chang chang thế này lại ép con bé phải đi làm thêm, đi làm về còn bị khóa ngoài đường không vào nhà được.

Hứa Thanh Lăng vểnh tai nghe, chắc không ngoài hai ngày nữa chuyện này sẽ lan khắp cả làng Sồi. Hứa Đức Mậu là người coi trọng mặt mũi nhất, cô phải khiến ông không ngóc đầu lên được trong làng!

Nhảy từ nhà chị Vương sang nhà mình, đẩy cửa vào, cũng chẳng quan tâm bố mẹ cô đã ngủ hay chưa, Hứa Thanh Lăng bắt đầu xả nước tắm.

Vòi hoa sen trong căn nhà cũ lắp ngay phía trên bồn cầu, cô đứng tắm, gột rửa hết mồ hôi và bụi bẩn trên người.

Trên gác, Ngô Quế Phân đang trằn trọc không ngủ được, nghe tiếng động dưới nhà thì vội vàng chạy xuống, thò cổ vào nhà tắm mắng: "Mày về làm gì! Có giỏi thì đừng có về nữa!"

Hứa Thanh Lăng chậm rãi mặc quần áo, vén rèm bước ra, lạnh lùng nhìn mẹ mình: "Sao con lại không được về? Nếu bố mẹ muốn đuổi con ra khỏi nhà, muốn từ mặt con thì cứ nói thẳng ra!"

Ngô Quế Phân bị con gái chặn họng, nghẹn lời không nói nên câu. Hứa Thanh Lăng mệt muốn chết, đóng sầm cửa đi ngủ, chẳng muốn đôi co thêm nữa.

Sáng sớm hôm sau, cô đánh răng rửa mặt xong thì ra ngoài, rẽ vào quán ăn sáng bên cạnh mua hai cái bánh bao.

Tối qua trời tối không nhìn rõ, sáng sớm nay chị Vương mới nhìn kỹ cô con gái út nhà ông Hứa bên cạnh, thấy con bé đen đi một tông, người cũng gầy hẳn.

Thật tội nghiệp, năm nào ông Hứa cũng kiếm được bộn tiền, vậy mà còn tiếc tiền cho con gái ăn học. Trời thì nắng nóng, ép con bé đến mức phải đi làm thêm.

Hứa Thanh Lăng móc tiền trong túi ra đưa cho chị Vương, ngẩng đầu lên thấy chị ấy đang mỉm cười nhìn mình, ánh mắt dịu dàng như nước.

Sống hai kiếp rồi, cô vẫn không chịu được ánh mắt như vậy, bỗng nhiên thấy mũi cay cay.

Chị Vương không nói gì, lại nhét thêm hai cái bánh bao vào túi nilon, dịu dàng nói: "Cho em ăn lúc đói đó, không lấy tiền em đâu."

"Cảm ơn chị ạ!" Hứa Thanh Lăng cắn một miếng bánh bao to: "Ngon quá!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!