Chương 12: (Vô Đề)

Hứa Thanh Lăng bồn chồn một giây rồi bình tĩnh lại.

Kiếp này cô cũng không định có bất kỳ dây dưa nào với nhà họ Thẩm và Viễn Tinh, đêm hôm đó vốn là một sự trùng hợp, Thẩm An Ngô muốn nghĩ sao thì nghĩ.

Nếu anh cho rằng cô là đồng bọn với đám bắt cóc đó thì cứ để công an đến bắt cô đi.

Hứa Thanh Lăng c** q**n áo, ngã xuống giường.

Có lẽ quá mệt mỏi, Tào Tư Thanh ngủ trên giường bên cạnh đã phát ra tiếng ngáy khe khẽ. Hứa Thanh Lăng cũng từ từ nhắm mắt lại.

Kiếp trước làm việc ở Viễn Tinh, cấp trên trực tiếp của cô là Chương Hành nhưng toàn bộ bộ phận bán hàng của Viễn Tinh đều do Thẩm An Ngô quản lý.

Sau khi chân anh bị tật, cả người trở nên u ám cáu kỉnh, tính tình cũng càng ngày càng quái gở. Cả công ty trên dưới không ai không sợ anh, Hứa Thanh Lăng càng sợ anh muốn chết.

Để được gần Thẩm Loan hơn một chút, cô đành cắn răng làm việc dưới trướng Thẩm An Ngô. Sau khi kết hôn với Thẩm Loan, anh ta không muốn cô tiếp tục làm việc ở Viễn Tinh nên cô đành nghỉ việc.

Sau khi Thẩm An Ngô gặp chuyện, Thượng Huệ Lan cũng ngã bệnh. Sự ra đi của mẹ đã giáng một đòn rất nặng nề vào Thẩm An Ngô.

Hứa Thanh Lăng chậm rãi chìm vào giấc chiêm bao, đêm nay cô ngủ không ngon giấc, mơ thấy rất nhiều cảnh tượng đã trải qua ở kiếp trước.

Lúc thì Thẩm An Ngô chỉ thẳng vào mũi Chương Hành mà mắng xối xả, trợ lý nhỏ bé như cô lẽo đẽo theo sau, chẳng dám thở mạnh. Lúc lại là Thẩm Loan gầm lên trong điện thoại: "Tôi đâu phải loại đàn ông đắm chìm trong tiền tài rượu chè. Tôi chỉ muốn người phụ nữ ngủ bên cạnh mình là người mình yêu thì sai chỗ nào?"

Hứa Thanh Lăng cãi nhau với ai đó cả đêm trong mơ, sáng hôm sau tỉnh dậy đầu óc ong ong như bị ai đánh cho một trận.

Tào Tư Thanh thì ngủ rất ngon, sáng sớm đã ngồi trên giường xem tin tức truyền hình, đài truyền hình địa phương đang đưa tin về một băng nhóm cướp có vũ trang bị bắt.

"Chậc chậc! Những người này thật sự coi trời bằng vung, vậy mà lại mang theo súng và lựu đạn bên người."

Hứa Thanh Lăng bật dậy khỏi giường, nhìn chằm chằm vào màn hình tivi. Công an được trang bị đầy đủ đang khống chế ba tên tội phạm trạc hai mươi tuổi, tên cầm đầu còn trẻ nhưng đã hói nửa đầu đang nở nụ cười nham hiểm khiến người ta rợn tóc gáy trước ống kính.

Sau khi nhìn rõ khuôn mặt của người đó, cơn buồn ngủ của Hứa Thanh Lăng hoàn toàn biến mất.

Mới chưa đầy một tuần, ba tên tội phạm giả danh công an đã bị bắt hết. Không biết tên mặc áo ba lỗ, xăm trổ đầy mình kia là ai phái đến nhỉ?

Hứa Thanh Lăng vừa đánh răng vừa suy nghĩ, rồi chợt nhận ra mình nghĩ quá nhiều, có nhà họ Thẩm để mắt tới, chắc chắn sẽ điều tra ra sự thật.

Lúc xuống lầu trả phòng, nhân viên lễ tân thấy cô lại lộ ra ánh mắt dò xét từ trên xuống dưới.

Lễ tân nhìn khuôn mặt cô, thì thầm gì đó với đồng nghiệp nam bên cạnh, người đó lấy ra một hộp giấy từ tủ đồ phía sau đưa cho cô, nở nụ cười tươi rói: "Cô Chương, sếp Thẩm bảo tôi đưa cho cô. Còn nữa, đây là tiền phòng hôm qua cô đã trả, sếp Thẩm bảo tôi trả lại cho cô."

Ở Viễn Tinh, chỉ có một người đủ tư cách được gọi là "sếp Thẩm".

Hứa Thanh Lăng mở hộp ra, nhìn thấy thứ bên trong thì mặt nóng bừng. Thẩm An Ngô đã nhận ra cô từ lâu rồi.

Anh phát hiện ra đôi giày thể thao bị đứt của cô nên bồi thường cho cô một đôi mới à? Đôi giày này đắt gấp nhiều lần đôi của cô.

Hứa Thanh Lăng không từ chối: "Cảm ơn." Đọc Full Tại Truyenfull. vision

Tào Tư Thanh lại gần, nhìn logo trên hộp: "Đôi giày này đắt lắm! Sếp Thẩm là ai thế? Tại sao anh ấy lại tặng cậu đôi giày đắt tiền như vậy? Còn trả tiền phòng cho chúng ta nữa?"

Hứa Thanh Lăng mỉm cười: "Một người quen cũ."

Tào Tư Thanh vẫn còn đang thắc mắc, Hứa Thanh Lăng đã kéo cô ấy rời đi. Lúc trả phòng, vậy mà họ lại gặp các bạn học khác trong lớp.

Hà Cảnh Huy cười hì hì: "Tào Tư Thanh, hóa ra tối qua các cậu cũng ở đây, các cậu mất bao nhiêu tiền một đêm?"

Tào Tư Thanh liếc xéo cậu ta: "Liên quan gì đến cậu? Có tiền muốn tiêu thế nào thì tiêu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!