Vì sức khỏe của Thẩm An Ngô, bữa tiệc kết thúc lúc hơn chín giờ, Trương Dã lái xe đưa anh về khách sạn.
Xe của Thẩm An Ngô là hàng đặt riêng, không gian bên trong rất rộng. Hứa Thanh Lăng và Chương Hành cũng lên xe, ba người im lặng suốt đường về khách sạn.
Khi thang máy đến tầng khách sạn, Chương Hành về phòng trước. Trương Dã đẩy Thẩm An Ngô vào phòng, thấy Hứa Thanh Lăng vẫn đứng đó, biết cô có điều muốn nói với tổng giám đốc Thẩm nên đóng cửa rời đi.
Ngoài cửa sổ là màn đêm dày đặc, dưới chân là tấm thảm lông cừu sẫm màu, căn phòng tĩnh lặng đến mức Hứa Thanh Lăng có thể nghe rõ tiếng tim mình đập.
Trương Dã chỉ bật đèn ngủ cạnh bàn làm việc, Thẩm An Ngô ngồi trong bóng tối, hai tay đặt trên tay vịn xe lăn, nhìn cô: "Hành động sáng nay của cháu rất nguy hiểm có biết không? Tôi đã nói với cháu bao nhiêu lần rồi, ra ngoài phải tự bảo vệ mình trước."
Anh nói được nửa câu thì thấy cô cúi gằm mặt, nhận ra mình có hơi nặng lời, anh hít sâu một hơi, dịu giọng: "Có Trương Dã ở đó, cháu sợ gì chứ?"
Trương Dã là lính xuất ngũ, rất giỏi võ. Mấy năm nay anh ta đi theo Thẩm An Ngô, ngoài mặt là thư ký nhưng thực chất lại là vệ sĩ riêng của anh.
Nếu là trước đây, nghe anh nói vậy thì Hứa Thanh Lăng đã tủi thân rồi. Còn bây giờ cô không hề giận, trái lại còn hơi hưng phấn vì hơi men trong người, tiến lên đứng trước mặt anh: "Cháu đứng gần chú nhất, thấy người phụ nữ kia xông lên giật xe lăn của chú, cháu không được phép phản ứng ạ?"
Thẩm An Ngô nghẹn họng trước câu hỏi đầy đương nhiên của cô gái nhỏ. Cô rũ mắt nhìn anh, đôi mắt đen láy ngậm nước, thêm vài nét quyến rũ so với ngày thường, chất chứa những cảm xúc mà anh không thể hiểu được.
Cô đã trưởng thành rồi, không còn là cô bé mười mấy tuổi ngây ngô năm nào nữa.
Thẩm An Ngô ép mình dời mắt đi.
Mấy ngày trước cô cùng anh tham gia một sự kiện, vì thấy anh bị nhân viên sự kiện đối xử chậm trễ mà cãi nhau với họ một trận. Khoảnh khắc ấy, anh chợt nhận ra mình cũng chỉ là một người đàn ông bình thường có đủ mọi cung bậc cảm xúc, sao có thể cưỡng lại sự bảo vệ đầy nhiệt huyết của một cô gái trẻ?
Ở một góc khuất nào đó trong lòng, Thẩm An Ngô phát hiện mình có hơi nghiện cảm giác được Hứa Thanh Lăng bảo vệ.
Thế nhưng, anh vừa hưởng thụ sự ngưỡng mộ của cô vừa ra vẻ đạo mạo chỉ trích cô.
Cứ như chỉ trích cô thôi là anh đã có thể rũ bỏ trách nhiệm của một người lớn, để có thể ăn nói với người đã đưa cô đến bên anh.
Ánh sáng trong phòng lờ mờ, chỉ có ánh đèn bên cạnh sô pha hắt xuống, nửa gương mặt Thẩm An Ngô chìm trong bóng tối.
Hứa Thanh Lăng nghe thấy một tiếng thở dài như có như không.
"Cháu lại đây, để chú xem vết thương."
Giọng anh đã mềm mỏng hơn, còn thoáng chút bất lực.
Cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trạng của anh, cô thả lỏng người: "Vết thương không lớn lắm, bác sĩ khâu hai mũi để nó nhanh lành thôi ạ."
Cô vừa nói vừa cúi người, ghé sát mặt lại gần anh.
Cuối cùng cô cũng có thể thoải mái ngắm nhìn anh. Hai mí mắt mỏng, đôi môi mím chặt, khóe môi hơi nhạt toát ra vẻ cấm dục, vài nếp nhăn mờ trên trán khiến anh trông lạnh lùng và nghiêm nghị hơn.
Từ khi gả cho anh, ngày nào cô cũng cảm nhận được cơ thể cường tráng của anh, đến mức suýt quên mất dáng vẻ u ám ngồi trên xe lăn của anh ở kiếp trước.
Ánh mắt Hứa Thanh Lăng dừng lại trên sống mũi cao của anh nhưng trong đầu lại hiện lên những hình ảnh xấu hổ, gương mặt vô thức đỏ lên. Dáng vẻ này của anh quá quyến rũ.
Thẩm An Ngô không nhận thấy ánh mắt của cô, sự chú ý của anh dồn hết vào vết thương trên trán cô. Anh đưa tay vén miếng gạc trên trán cô lên, trên làn da trắng nõn hiện rõ hai đường chỉ đen.
Mặt Hứa Thanh Lăng nóng bừng, những ngón tay lạnh lẽo của anh lướt qua trán, cô ngửi thấy mùi hương gỗ trên tay áo anh. Cảm giác quen thuộc khiến cô hơi xao xuyến, cố nén thôi thúc muốn nhào vào lòng anh.
"Hôm qua Thẩm Loan mới cầu hôn cháu, hôm nay cháu đã bị thương rồi. Lỡ anh ta thấy cháu thế này rồi hối hận thì sao nhỉ?"
Cô ngồi xổm trước mặt anh, hơi ngẩng đầu, ngập ngừng nói, có vẻ rất lo lắng lễ cưới với Thẩm Loan sẽ gặp trục trặc.
Vẻ xót xa trong mắt Thẩm An Ngô vẫn còn nhưng nét mặt anh dần trở nên lạnh lùng. Anh thật sự không hiểu nổi tâm tư của các cô gái trẻ. Thẩm Loan tốt đến vậy à? Đến mức sau khi bị thương, người cô lo lắng nhất không phải là bản thân mà là Thẩm Loan sẽ vì vết sẹo này mà không muốn cưới cô nữa?
Tâm trạng anh phức tạp đến mức không thể kiểm soát được biểu cảm, cuối cùng anh vẫn không thể giữ được vẻ mặt bình thản: "Tôi sẽ bảo người mua loại thuốc trị sẹo tốt nhất ở Hồng Kông về cho cháu. Nếu thuốc không hiệu quả thì giờ có cả phẫu thuật thẩm mỹ. Có tôi ở đây, Thẩm Loan sẽ không hối hận vì đã cầu hôn cháu..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!