Văn phòng tiêu thụ ở khu phố cổ thành phố Đàm, hai tấm cửa kính dày cộm ngăn cách làn sóng nhiệt nóng bỏng ngoài đường.
Cây cối ven đường đều héo rũ dưới nắng, người đi bộ bước đi trong vội vã, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi con đường không có bóng râm này. Tuy nhiên, khi đi ngang qua văn phòng tiêu thụ cao cấp, luồng khí lạnh phả ra từ khe cửa kính khiến họ giật mình. Nhìn những cô nhân viên bán nhà đất đi giày cao gót, ngồi trong văn phòng được lắp đặt máy điều hòa mát mẻ, ai nấy đều lộ ra vẻ ngưỡng mộ.
Là nhân viên tiêu thụ lâu năm nhất trong văn phòng, Vương Giảo lại chẳng vui chút nào, bởi gần đây văn phòng liên tiếp xảy ra những chuyện khó chịu. Trước hết là vụ giám đốc ngoại tình với một nhân viên tiêu thụ mới, bị chồng đối phương phát hiện. Người đàn ông kia vác túi đến văn phòng, gặp giám đốc thì lập tức rút rìu ra chém, khiến giám đốc bị thương.
Chồng cô nhân viên đó nhanh chóng bị bắt, còn cô ta thì mất tích không rõ tung tích, giám đốc vẫn đang nằm viện.
Ban đầu họ có sáu nhân viên tiêu thụ, giờ đã thiếu một người. Giám đốc phụ trách dự án cũng nằm viện, toàn bộ văn phòng tiêu thụ rối ren như tơ vò.
Việc lớn này khiến dự án vốn không được chú ý trong tập đoàn tại khu phố cổ thành phố Đàm bỗng nhiên nổi tiếng, thậm chí còn khiến ông chủ tập đoàn thường không hay xuất hiện phải quan tâm.
Không hề có bất cứ thông báo trước nào, sáng nay ông chủ Thẩm An Ngô đột ngột đến văn phòng tiêu thụ cùng vài cấp dưới, trùng hợp gặp phải vợ của giám đốc bị thương đến gây sự.
Thẩm An Ngô tàn tật ở chân do từng bị bắt cóc cách đây nhiều năm, mỗi lần ra ngoài đều ngồi xe lăn. Nếu không nhờ cô gái đi theo phản ứng nhanh thì bà điên kia đã xô ngã xe lăn của ông chủ rồi. Các cô nhân viên tiêu thụ mặc váy bút chì đi giày cao gót xoắn cả lên, cô này kéo người, cô kia gọi công an.
Sau đó, đồn công an đến bắt bà điên đó đi. Tài xế của ngài Thẩm đưa cô gái kia đi bệnh viện để băng bó vết thương.
Lúc này, ngài Thẩm vẫn còn ở văn phòng tiêu thụ, ngồi trong phòng làm việc của giám đốc. Vương Giảo và vài nhân viên tiêu thụ đang rất hồi hộp, lo lắng chờ đợi quyết định. Các cửa hàng ở khu phố cũ vẫn chưa bán hết, hẳn văn phòng tiêu thụ sẽ không bị giải tán nhưng ai sẽ thay thế vị trí giám đốc trở thành lãnh đạo mới là điều các cô ấy quan tâm nhất.
Ngoài nhân viên tiêu thụ đang tiếp khách, những cô gái khác đang đứng bên cạnh bảng mô hình trò chuyện với nhau, không ai có tâm trạng để làm việc lúc này.
"Nghe nói cô gái đó là nhân viên bộ phận tiếp thị của trụ sở chính đấy, lúc nãy tiến lên ngăn cản thì bị vợ giám đốc Thiệu đẩy ngã, đập đầu vào khung cửa, máu chảy đầy mặt."
"Kinh khủng lắm! Nhìn máu chảy như vậy thôi cũng thấy đau rồi!"
Một nhân viên tiêu thụ không đến sáng nay, chỉ nghe miêu tả đã thấy rùng mình.
Những cô gái ở đây đều rất hồi hộp, một người nhỏ giọng nói: "Bà điên đó khỏe như trâu ấy, tôi nắm được áo cô ta rồi mà vẫn vùng ra được, hại tôi suýt té ngã, giờ mắt cá chân vẫn còn xanh tím đây này."
Vương Giảo cúi đầu nhìn mắt cá chân, đã sưng lên. Sáng nay khi vợ giám đốc Thiệu đến gây chuyện, cô ấy bận gọi công an nên không để ý, giờ nhớ đến gương mặt đầy máu của cô gái kia vẫn thấy run sợ. Cô gái ấy xinh đẹp như vậy, mặt bị thương thì thật đáng tiếc.
"Thôi đừng nói chuyện nữa! Tài xế của ngài Thẩm tới rồi!" Ai đó vừa lên tiếng, mấy cô nhân viên tiêu thụ vừa nãy còn líu lo lập tức tản ra.
Trương Dã dừng xe trước văn phòng tiêu thụ, vừa bước xuống đã thấy da cổ bỏng rát dưới nắng, chỉ trong chốc lát mà anh ta đã ướt đẫm từ trong ra ngoài.
Mở cửa bước vào, thấy những nhân viên tiêu thụ vừa rồi còn tụ tập giờ đã tản ra rồi giả vờ bận rộn, Trương Dã mặc kệ họ, đi thẳng đến phòng làm việc cuối cùng.
…
"Đã chụp x quang chưa? Cô ấy không sao chứ?" Vừa mở cửa, Trương Dã chưa kịp lau mồ hôi đã nghe ông chủ hỏi.
Anh ta vội trả lời: "Đã chụp rồi ạ, khâu hai mũi, bác sĩ bảo không có gì nghiêm trọng. Trên đường về, Tiểu Hứa nói hơi chóng mặt nên về khách sạn nghỉ ngơi trước rồi."
Khâu hai mũi tức là vết thương không nhỏ, không có gì nghiêm trọng có nghĩa là không vấn đề gì với não.
Thẩm An Ngô nhíu mày: "Không có gì nghiêm trọng sao lại chóng mặt?"
"Chắc chắn không phải tại cú đẩy sáng nay đâu." Chương Hành ngồi trên chiếc ghế sô pha lên tiếng, cái văn phòng tiêu thụ tồi tàn này, ngay cả ghế cũng kêu cót két. Anh ta cúi đầu nhìn chân ghế, xác nhận lại cân nặng của bản thân không đủ để làm chiếc ghế sập.
Ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của ngài Thẩm đang nhìn mình, Chương Hành đã nói được nửa câu chỉ đành kiên trì nói hết: "Có khi nào là Hứa Thanh Lăng không muốn ở lại đây làm giám đốc dự án không? Chắc cô ấy không muốn xa cách với giám đốc Tiểu Thẩm..."
Trước khi đến đây, ngài Thẩm đã nói với anh ta rằng anh ta sẽ thay thế Thiệu Ba làm giám đốc quản lý dự án khu phố cổ thành phố Đàm. Nhưng không hiểu vì lý do gì, hôm qua ông chủ lại thông báo Hứa Thanh Lăng sẽ thay thế anh ta đảm nhiệm vị trí đó.
Chương Hành rất ngạc nhiên, bởi vì ai trong tập đoàn cũng biết Hứa Thanh Lăng là bạn gái của giám đốc Tiểu Thẩm. Cặp đôi bình thường có ai muốn sống xa nhau chứ? Ngài Thẩm còn là chú của giám đốc Tiểu Thẩm đấy, lại điều cô bạn gái của cháu trai đến thành phố Đàm làm giám đốc dự án. Giờ đây Hứa Thanh Lăng và giám đốc Tiểu Thẩm không thể gặp nhau hàng ngày nữa. Chẳng trách sáng sớm cô đã xụ mặt, thấy anh ta cũng không vui vẻ gì mấy.
Thẩm An Ngô im lặng, một lúc sau mới lên tiếng: "Cứ làm nhân viên tiêu thụ đến một lúc nào đó cũng phải tiến lên. Nếu không trải nghiệm ở dự án, chẳng lẽ định làm nhân viên tiêu thụ cả đời à?"
Chương Hành gật đầu lia lịa, ngoài miệng thì "phải phải" nhưng trong lòng lại nghĩ thầm. Nếu người ta kết hôn với giám đốc Tiểu Thẩm, cả đời không lo ăn mặc, làm bà chủ nhà giàu rồi thì cần gì đến nơi khỉ ho cò gáy như thành phố Đàm này để trải nghiệm?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!