Chương 107: Hoàn chính văn

Hứa Thanh Lăng gói chặt chiếc cúp bằng áo, nhét xuống đáy vali rồi lên máy bay trở về Cửu Giang.

Vừa bước ra khỏi sân bay, cô lập tức nhìn thấy Thẩm An Ngô đứng đợi. Đã vài ngày không gặp, anh trông có vẻ gầy đi, khuôn mặt thoáng hiện nét mệt mỏi.

Hứa Thanh Lăng đẩy vali đến trước mặt anh, cố ý làm mặt nghiêm: "Sao lại đến đón em khi anh đang bị bệnh chứ?"

Thẩm An Ngô nhìn cô chằm chằm, trong mắt ánh lên ý cười: "Có vài chuyện anh muốn hỏi em."

Hứa Thanh Lăng nhìn thấy nụ cười có chút kỳ lạ trên môi anh, cảnh giác hỏi: "Chuyện gì?"

Lúc này dòng người tấp nập tại sân bay, Thẩm An Ngô khẽ nắm chặt tay, che khuất nụ cười nơi khóe miệng. Anh dùng một tay nhận lấy hành lý từ cô: "Về rồi nói."

Mới vừa rời khỏi sân bay thì Hứa Thanh Lăng đã nhận được cuộc gọi từ lớp trưởng: "Thanh Lăng, cậu đang ở đâu? Về chưa?"

"Mình đã về rồi, tối nay sẽ về trường."

Lớp trưởng nghe xong cô đã về thì lo lắng vô cùng: "Trường vừa ra thông báo, ai từ Thâm Quyến về đều phải cách ly bảy ngày ở khách sạn trường mới được vào trường!"

Lớp trưởng bị giao cho nhiệm vụ khó khăn này nên đành nghiêm trang chấp hành. Lớp chỉ có sáu cô gái, ai cũng khó đối phó, lớp trưởng tưởng Hứa Thanh Lăng sẽ rất tức giận nên còn chuẩn bị sẵn một đống lời an ủi, không ngờ Hứa Thanh Lăng chỉ trả lời một câu: "Biết rồi."

Lớp trưởng thấy cô bình tĩnh đến vậy thì vội vã cảm ơn: "Mấy ngày nay vất vả cho cậu rồi, có chuyện gì cứ gọi cho mình."

Cúp máy xong, Hứa Thanh Lăng nói cho Thẩm An Ngô về việc phải cách ly: "Anh đưa em đến khách sạn trường gần đó là được."

Thẩm An Ngô đang lái xe, hai tay đặt trên vô lăng, hướng mắt nhìn con đường vắng vẻ phía trước.

Mùa xuân ở Cửu Giang luôn ấm áp nhưng cũng lạnh giá bất ngờ, hôm qua như có chút khí xuân mà hôm nay lại là gió lạnh cắt da, người đi trên phố đều quấn chặt áo khoác rồi vội vã về nhà.

Sau một lúc, anh quay sang nhìn cô: "Nếu em bị nhiễm thì anh cũng không tránh được. Nếu cần cách ly, chúng ta sẽ cùng cách ly."

Hứa Thanh Lăng ngớ người, ngạc nhiên nhìn anh: "Anh không cần phải ở cùng em đâu, bảy ngày qua nhanh thôi mà. Hơn nữa không phải đã có điện thoại rồi sao, chúng ta có thể gọi cho nhau..."

Cô khuyên hết nước hết cái nhưng Thẩm An Ngô đã quyết định rồi, anh quay về nhà lấy vài bộ quần áo và đồ dùng rồi lái xe đến khách sạn trường.

Hứa Thanh Lăng ngồi trong xe, cảm nhận được sự ấm áp chưa từng có bao phủ lấy mình. Lúc này cô nhận ra mình và những người phụ nữ khác chẳng có gì khác biệt, dù trong lòng nghĩ rằng cách ly một mình không phải chuyện lớn nhưng khi Thẩm An Ngô kiên quyết muốn tới ở cùng, cô vẫn cảm thấy rất vui.

Cuộc sống cách ly tẻ nhạt bỗng chốc trở nên không còn nhàm chán nữa.

Trước khi xuống xe, Hứa Thanh Lăng lấy ra hai cái khẩu trang từ trong túi, một cái cho mình, một cái cho Thẩm An Ngô.

Thật ra khách sạn trường là nhà khách của trường đại học Cửu Giang. Quầy lễ tân đông nghịt các sinh viên từ ngoài thành phố trở về, trong đó có nhiều cặp đôi, ai nấy đều than vãn ầm ĩ.

Phục vụ bị làm ồn đến đau đầu, không kiên nhẫn nói: "Các bạn thật là may mắn, phí cách ly sẽ do trường thanh toán. Từ hôm nay trở đi, nếu tự ý rời khỏi phòng thì tự đi mà trả mọi chi phí."

Nghe vậy, những tiếng than thở dần im bặt, mọi người lần lượt đưa giấy tờ và xếp hàng đăng ký. Hứa Thanh Lăng hỏi thăm một chút và biết rằng khách sạn trường chỉ nhận sinh viên đại học Cửu Giang cách ly, không nhận người ngoài.

Phục vụ liếc cô rồi nhìn Thẩm An Ngô: "Hai người là một đôi hả? Anh ấy muốn ở lại cách ly cùng em à?"

Hứa Thanh Lăng đỏ mặt đáp: "Dạ." Đọc Full Tại Truyenfull. vision

Vẻ mặt phục vụ dịu lại, nếu là người khác, có lẽ cô ấy sẽ không vui vẻ nhưng cặp đôi này quá dễ nhìn, cô ấy chỉ tay về phía đối diện: "Bên chúng tôi không cho phép các cặp đôi cách ly cùng nhau. Hai người có thể qua khách sạn Cửu Giang ở đối diện, trường cũng chấp nhận, chỉ có điều phải tự trả phí cách ly bảy ngày."

Khách sạn Cửu Giang là một khách sạn khá nổi tiếng ở địa phương, điều kiện tốt hơn nhiều. Thẩm An Ngô nghe vậy thì kéo Hứa Thanh Lăng qua đó.

Vì là tự túc chi phí nên thái độ của lễ tân ở khách sạn Cửu Giang cũng tốt hơn. Thẩm An Ngô thuê căn phòng lớn nhất ở tầng trên cùng, quyết định chọn đó làm nơi cách ly cùng cô. Sau khi vào phòng, anh bắt đầu gọi điện cho Trương Dã và Cao Hàn để bàn giao vài công việc. Hứa Thanh Lăng dùng cồn do khách sạn cung cấp lau qua vali rồi tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân.

Khi bước ra từ phòng tắm, Thẩm An Ngô vẫn còn đang gọi điện, cô ngồi bên giường gọi điện cho phòng ký túc xá, là Tiêu Đình Đình nhận máy.

Tiêu Đình Đình nghe cô đã về nhưng phải cách ly bảy ngày mới được vào trường thì kêu lên: "Vậy chẳng phải bảy ngày nữa chị mới được gặp em hả? Nhưng mà về trường cũng chẳng có gì vui, trường sắp phong tỏa rồi, không cho phép ra ngoài. Em cứ tận hưởng nốt mấy ngày cuối cùng bên ngoài đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!