Chương 106: (Vô Đề)

Khi Thẩm An Ngô đến Ngự Viên, Thượng Huệ Lan và Thẩm Hưng Bang đã cãi xong nhưng sắc mặt cả hai đều không tốt.

Thượng Huệ Lan hiếm khi gây gỗ với Thẩm Hưng Bang trước mặt con trai, nhiều năm như vậy cũng đã thành thói quen. Nhìn thấy con trai đến, bà ấy cầm túi đứng dậy, bảo con trai lái xe đưa bà ấy đến khách sạn.

Sắc mặt Thẩm Hưng Bang tái xanh, hơi thở phì phò chống gậy lẽo đẽo theo sau. Bản thân lão đi đứng không tiện, xuống lầu vội vàng nên trượt ngã làm chân bị thương.

Thượng Huệ Lan yêu cầu Thẩm An Ngô đưa bà ấy đến khách sạn, còn Thẩm Hưng Bang thì lớn tiếng bảo Thẩm An Ngô đưa lão đến bệnh viện. Vừa nãy còn đập bàn mắng nhau, giờ lại cùng nhau tranh giành con trai.

Từ nhỏ Thẩm An Ngô đã biết rằng khi bố mẹ cãi nhau thì tuyệt đối không được xen vào. Hai ngày hai đêm không ngủ, lúc này thái dương anh đau nhức như bị kim châm, anh đành đứng qua một bên chờ bọn họ cãi xong.

Thượng Huệ Lan không hề nể mặt Thẩm Hưng Bang trước con trai và người giúp việc, lạnh lùng nói: "Lúc này mới nhớ Thẩm An Ngô là con trai của ông à? Người nhà họ Thẩm vu oan nói nó không phải con ruột của ông, sao không thấy ông phản ứng gì hết vậy?"

Làm sao Thẩm Hưng Bang cãi lại được bà ấy, lúc còn trẻ, lần nào cãi nhau lão cũng thua, dù có thắng thì Thượng Huệ Lan vẫn có cách khiến lão không vui.

Lúc này chân đau đến khó chịu, khí thế cũng yếu đi: "Sao bà biết tôi không có phản ứng gì? Tôi với con trai đã sớm bàn xong kế hoạch, là bà ngang ngược chen vào!"

Nhiều năm qua trong lòng Thẩm Hưng Bang vẫn luôn mang chút áy náy với con trai út, dù sao Thẩm Nhạc Hiền cũng là con ruột của lão. Vừa rồi Thượng Huệ Lan không chỉ tát Từ Thiên Lan mà còn yêu cầu bà ta dẫn Thẩm Nhạc Hiền rời khỏi Ngự Viên trong vòng ba ngày, từ nay không được động tới Viễn Tinh nữa.

Đương nhiên Thẩm Hưng Bang không vui, lão vẫn luôn mong con trai thứ hai có thể dìu dắt con út để sau này con út cũng có thể giống con cả, có chỗ đứng ở Viễn Tinh, nhưng Thượng Huệ Lan đã hoàn toàn dập tắt hy vọng của lão.

Lão miễn cưỡng đồng ý để Từ Thiên Lan dẫn con út rời đi, còn về em gái lão là Thẩm Bội Hương, Thượng Huệ Lan vậy mà đòi tống bà ta vào tù, điều này lão tuyệt đối không đồng ý!

Trong lòng Thẩm Hưng Bang nén không ít bực bội, mồ hôi đầy đầu, sắc mặt cũng không tốt, đau đến mức rõ ràng là bị tổn thương xương.

Thẩm An Ngô nhìn thấy dáng vẻ đau đớn của bố cũng không quan tâm được nhiều nữa, việc chính lúc này là đưa lão đi bệnh viện. Anh lái chiếc xe tám chỗ từ gara đến cổng, vài người giúp việc lúng túng đỡ Thẩm Hưng Bang lên xe.

Thượng Huệ Lan cũng nhìn ra Thẩm Hưng Bang đang gắng gượng, dù bà ấy ghét lão nhưng cũng không muốn lão bị tàn phế. Nếu lão mà tàn phế thì người chịu khổ vẫn là con trai bà ấy. Bà ấy bảo chị Đào đi cùng xe, lát nữa để con trai đưa Thẩm Hưng Bang đến bệnh viện trước rồi mới đưa bà ấy về khách sạn.

Đến bệnh viện chụp X

-quang mới biết đầu gối Thẩm Hưng Bang bị vỡ cần phải phẫu thuật. Thẩm Hưng Bang tuổi cao nên càng sợ đụng dao kéo, vừa nghe nói phải đóng đinh xương đã ầm ĩ đòi chuyển sang bệnh viện khác.

Thượng Huệ Lan nhìn dáng vẻ của lão, không nhịn được chế giễu: "Ông chỉ té cầu thang mà ra nông nỗi này, nghĩ thử xem lúc trước con trai bị chôn trong cái hố sâu như thế đã đau khổ cỡ nào?"

Nói đến đoạn sau, giọng bà ấy cũng nghẹn lại. Lần đó sự việc xảy ra quá đột ngột, mãi đến khi con trai xuất viện bà ấy mới mua được vé máy bay về. Lúc bà ấy đến Cửu Giang, con trai đã đứng trước mặt bà ấy như không có chuyện gì xảy ra. Bà ấy chỉ biết chuyện nguy hiểm thế nào sau khi nghe Trương Dã kể lại.

"Ý bà là tôi còn không bằng con trai hả?" Thẩm Hưng Bang cúi đầu ngồi đó, hai tay chống trên gậy, đau đớn khó chịu nhưng vẫn phải tranh cãi với Thượng Huệ Lan.

Thượng Huệ Lan lạnh lùng hừ nói: "Để ông nếm thử nỗi khổ mà con trai từng chịu! Đỡ phải suốt ngày giúp người ngoài bắt nạt con trai mình!"

Hai người cãi nhau từ Ngự Viên đến bệnh viện, Thẩm Hưng Bang không cãi lại nổi, lúc này mới nhận ra lão chỉ có thể trông cậy vào con trai nên bảo Thẩm An Ngô chuyển lão đến bệnh viện Y học cổ truyền, lão không muốn động dao kéo.

Thẩm An Ngô không đồng ý chuyển viện. Chính anh cũng từng phẫu thuật tại bệnh viện này, khoa chỉnh hình ở đây thuộc hàng đầu trong tỉnh Ninh. Chuyển sang bệnh viện khác chưa chắc đã bằng bệnh viện này.

Dưới sự thuyết phục của viện trưởng và trưởng khoa chỉnh hình, Thẩm Hưng Bang miễn cưỡng đồng ý phẫu thuật. Bệnh viện bắt đầu sắp xếp các kiểm tra trước mổ, Thẩm Hưng Bang được đưa vào phòng VIP mà trước đây con trai lão từng ở.

Mọi việc được dàn xếp ổn thỏa, Thẩm An Ngô lái xe đưa mẹ về khách sạn. Trên đường đi, Thượng Huệ Lan không ngừng trách mắng con trai là "lòng dạ đàn bà": "Con nhìn cái tính này của mình xem, còn chẳng quyết liệt bằng một nữa lão ta lúc trẻ!"

Thẩm An Ngô hờ hững đáp: "Mẹ đuổi Từ Thiên Lan và Thẩm Nhạc Hiền ra khỏi Ngự Viên cũng được thôi nhưng đợi mẹ về Canada, bố sống một mình cô đơn, kiểu gì cũng lại đón mẹ con bà ta về thôi, không đúng sao? Hay mẹ tính không đi nữa, ở lại Cửu Giang canh chừng ông ấy luôn?"

Thượng Huệ Lan nghiến răng: "Lúc ly hôn, lẽ ra mẹ nên lấy lại Ngự Viên! Ban đầu miếng đất đó là mẹ chọn, vậy mà để mẹ con bà ta ở suốt bao năm!"

Thẩm An Ngô biết mẹ đang giận nên mới nói vậy. Nếu bà ấy thật sự để ý đến chuyện này thì sao năm xưa Từ Thiên Lan có cơ hội đặt chân vào Ngự Viên chứ?

Thượng Huệ Lan nhìn dáng vẻ hững hờ của con trai, tức đến nổi điên: "Thẩm Bội Hương tham ô của Viễn Tinh nhiều tiền như vậy, con định bỏ qua cho bà ta thật à?"

Thẩm An Ngô thở dài: "Mẹ, con đâu định bỏ qua cho bà ta, con đã bảo kế toán chuẩn bị xong sổ sách, kiểu gì bà ta cũng phải nhả số tiền bà ta tham ô đó ra."

Rõ ràng là Thượng Huệ Lan không hài lòng, nghiến răng nói: "Trả tiền là xong à? Dám đụng đến mẹ, lần này nhất định phải để bà ta ngồi tù vài năm!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!