Thượng Huệ Lan chuyển tiếp chuyến bay từ Cửu Giang đến Thượng Hải, lần này bà ấy vẫn không để con trai cử tài xế đưa đi.
Bà ấy đến Thượng Hải sớm vài ngày, gặp một người chị em từng làm ăn chung ở Cửu Giang thuở trẻ. Khi đó cả hai mới ngoài hai mươi, cùng nhau bày quầy bán hàng ngoài chợ, giúp đỡ lẫn nhau nên quan hệ rất tốt. Sau khi Thượng Huệ Lan kết hôn, người chị em kia cũng lấy một ông chủ nhỏ từ Thượng Hải đến Cửu Giang làm ăn.
Ông chủ nhỏ ngày xưa giờ đã thành ông trùm chuỗi cửa hàng lớn ở Thượng Hải, còn chị em ngày trước thì nay đã thành chị em già. Sau nhiều năm không gặp, cả hai cùng ôn lại chuyện làm ăn thuở trước mà cười nói không ngớt. Khi đó người chị em này từng chứng kiến tận mắt chuyện tình cảm giữa Thượng Huệ Lan và Thẩm Hưng Bang, nhưng giờ hai người đã ly hôn, cũng không tiện nhắc lại những chuyện cũ nữa.
Gặp nhau xong, cả hai đi ăn một bữa rồi Thượng Huệ Lan về khách sạn ngủ một giấc, chuyến bay chiều ngày hôm sau nên thời gian vẫn còn rất thoải mái. Sáng hôm sau thức dậy, bà ấy gọi phục vụ bưng bữa sáng lên phòng, tiện thể mang theo vài tờ báo.
Thượng Huệ Lan vừa ăn sáng vừa lật xem báo. Khi nhìn đến một trang, sắc mặt bà ấy chợt thay đổi.
Đọc hết bài báo từ đầu đến cuối, bà ấy tức đến mức toàn thân run rẩy.
Đã mấy chục năm trôi qua, mặc kệ là người ở làng Bạch Tuyền hay những người lớn tuổi từng sát cánh ở Viễn Tinh, không một ai dám nhắc lại chuyện xưa trước mặt bà ấy và Thẩm Hưng Bang. Dù sao những thứ rơi rớt từ kẽ tay bao năm qua cũng đủ để chặn miệng mọi người.
Ai dám làm bà ấy khó chịu chứ?
Ấy vậy mà giờ đây, trên mặt báo lại dám trắng trợn bịa đặt, "ác ý xào nấu" những chuyện cũ từ nhiều năm trước. Bề ngoài thì nhắm vào nhà họ Thẩm nhưng thực chất là chĩa mũi dùi vào mẹ con bà ấy. Biết rõ ràng chuyện năm đó, lại có động cơ làm chuyện này, đếm đi đếm lại cũng chỉ có vài người.
Thượng Huệ Lan nhắm mắt lại cũng đoán được đó là ai. Bao năm qua, vì tình nghĩa vợ chồng một thời mà bà ấy đã nhẫn nhịn, hòng giữ thể diện cho mọi người, vậy mà có người lại xé toạc nó không chút do dự! Bà ấy đứng dậy đi vài vòng trong phòng, chẳng bao lâu sau đã đưa ra quyết định. Bà ấy gọi điện cho hãng hàng không hủy vé máy bay rồi thu dọn hành lý quay về Cửu Giang.....
Sau khi bài báo được đăng tải, hai chiếc điện thoại của Thẩm An Ngô không ngừng reo lên, toàn là phóng viên từ các nền tảng truyền thông gọi đến hỏi ý của anh về bài báo đó.
Thẩm An Ngô giao chiếc điện thoại công việc cho bộ phận quan hệ công chúng xử lý, còn chiếc điện thoại cá nhân thì tắt nguồn luôn.
Không giống với Thẩm Hưng Bang, Thẩm An Ngô rất coi trọng mối quan hệ với giới truyền thông. Những năm qua anh đã xây dựng được thế lực không nhỏ trong giới nên việc tra ra người đứng sau bài báo không hề khó.
Chẳng mấy chốc anh đã biết được tác giả bài báo là ai và nhờ luật sư liên lạc với đối phương, sau vài vòng đàm phán, tên đó đã phải chùn bước.
Cao Hàn nghe xong bản ghi âm từ luật sư mang về, cảm giác đầu óc như bị xe cán qua, không biết phải nói gì. Dù sao đây cũng là chuyện nhà họ Thẩm nên người ngoài không tiện can thiệp.
"Một bên là cô ruột, một bên là em trai ruột, giờ phải làm sao đây?"
Thẩm An Ngô dựa vào ghế sofa, dùng sức xoa khuôn mặt đã cứng đờ, giọng nói trầm thấp phát ra qua kẽ tay: "Cứ làm đúng luật. Dù không ngồi tù thì ít nhất cũng phải nhả số tiền đã nuốt mấy năm nay ra."
Cao Hàn ngạc nhiên trước giọng điệu thản nhiên và lạnh nhạt của anh: "Cứ làm đúng luật? Thẩm Hưng Bang đồng ý hả?"
Lúc này Thẩm An Ngô mới ngẩng đầu nhìn anh ấy, môi mỏng mím thành một đường thẳng: "Không đồng ý thì ông ta tự đi mà giải quyết, hoặc tự tìm cách tốt hơn."
Cao Hàn sững người, nhận ra sếp không hề nói đùa. Anh ấy không dám nói thêm gì khác, chỉ gật đầu: "Cũng đúng. Đến lúc đó cầm cổ phần, không cần lo việc ở tập đoàn, mỗi năm nhàn nhã chờ chia tiền chẳng phải tốt hơn sao?"
...
Cả đêm Thẩm An Ngô không ngủ, chiều hôm sau lại đến Ngự Viên. Căn nhà rộng lớn nay trống vắng đến lạ, lão không ở trong sân tắm nắng hay ngồi trong phòng khách đọc báo như mọi khi.
Chị Đào và mấy người giúp việc đang lau dọn đồ đạc và tay vịn cầu thang. Bộ đồ gỗ đỏ được bảo dưỡng rất tốt, bóng loáng như mới nhưng lại tăng thêm không ít áp lực cho phòng khách trống trải này.
Thấy Thẩm An Ngô đến, chị Đào quay đầu liếc lên lầu, nói nhỏ: "Cô của cậu vừa tới, đang nói chuyện với bố cậu ở phòng sách trên lầu."
Canh lúc này để đến, đương nhiên không phải vì chuyện gì tốt đẹp.
"Vậy tôi ngồi đây chờ một chút."
Thẩm An Ngô vừa ngồi xuống sô pha, mông còn chưa kịp chạm vào đệm đã nghe tiếng bước chân bình bịch từ cầu thang. Thẩm Bội Hương bước xuống, vừa vào đông mà bà ta đã mặc một chiếc áo bông đen dày cộp. Sắc mặt bà ra không được tốt, xanh xao pha chút xám xịt, khi thấy rõ người ngồi trong phòng khách, trong mắt chợt lộ ra vẻ bối rối.
Nếu hỏi người Thẩm Bội Hương không muốn gặp nhất lúc này là ai, chắc chắn chính là người trước mặt. Bao năm qua, đây là lần đầu bà ta cảm thấy không dám ngẩng đầu trước mặt cháu trai. Bà ta gượng cười, chào hỏi một tiếng rồi vội vàng rời đi.
Thẩm An Ngô đứng đó nhìn theo bóng lưng lúng túng của bà ta, thật sự rất muốn biết bố mình vừa nói gì với bà ta.....
Cửa phòng sách trên lầu đóng chặt, đứng ngoài vẫn có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nồng nặc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!