Tào Tư Thanh ngâm mình một lát thì đi ra, cô ấy thật sự không quen được mùi lưu huỳnh.
Trong sảnh lớn, Triệu Tử Bối và Lý Chính Kỳ đang song ca bài tình ca "Tình yêu Hiroshima". Đám con trai ngồi bệt xuống đất gân cổ họng cổ vũ, âm thanh ồn ào đến mức sắp xốc bay mái nhà.
Sau khi ngâm mình trong suối nước nóng, khuôn mặt đám con gái đỏ bừng, đôi mắt ươn ướt. Đám con trai gột rửa những giọt mồ hôi trong ngày, biến thành những anh chàng nhẹ nhàng khoan khoái. Quẳng gánh nặng thi cử, cởi đồng phục và trút bỏ lớp vỏ bọc ở trường, một chút ngượng ngùng và mập mờ dần dần lan tỏa trong không khí.
Tào Tư Thanh đang nhìn quanh tìm Hứa Thanh Lăng thì một cậu trai cao lớn đột nhiên dừng lại trước mặt cô ấy: "Bạn Tào Tư Thanh, tôi thích cậu, tôi có thể hát với cậu một bài được không?"
???
Tào Tư Thanh ngẩng đầu lên, đập vào mắt là hàm răng trắng sáng của người nọ, do chỉ đứng đến nách người ta nên phải ngẩng đầu đau cả cổ. Cô ấy nhớ cậu ta là Hà Cảnh Huy, chơi cầu lông từ khi còn nhỏ, thường tham gia các cuộc thi ở nhiều nơi. Người này hiếm khi đến trường học, trong kỳ thi tuyển sinh đại học được tuyển thẳng vào đại học thể thao ở Bắc Kinh.
Hà Cảnh Huy thấy đối phương chỉ ngây ngốc nhìn mình thì càng hào hứng, lặp lại lời vừa nói: "Bạn Tào Tư Thanh, tôi thích cậu, tôi có thể hát với cậu một bài được không?"
Khuôn mặt tròn trịa của Tào Tư Thanh nóng bừng lên: "Hát, hát bài gì?"
Nụ cười trên mặt Hà Cảnh Huy không hề thay đổi, cậu ta rất kiên nhẫn: "Cậu trả lời tôi trước, có được hay không?"
Hả? Tào Tư Thanh còn chưa kịp phản ứng, đám con trai cách đó không xa đã phá lên cười.
Cô ấy quay lại thì thấy Thân Thuấn và những người khác đang chờ xem kịch vui, lúc này mới tỉnh táo lại sau cơn choáng váng... Hoá ra cậu ta thua bài nên lấy cô ấy ra làm trò vui đây mà!
Vệt đỏ trên mặt Tào Tư Thanh lập tức biến mất, cảm giác xấu hổ vì bị trêu chọc lập tức lan tràn. Cô ấy không nhịn được lườm Hà Cảnh Huy, mắng cậu ta là "đồ thần kinh".
Bình thường cô ấy còn chưa nói chuyện câu nào với người này, không hiểu tại sao đối phương lại lôi cô ấy ra trêu chọc nữa.
Hứa Thanh Lăng vừa bước vào đã thấy hai mắt Tào Tư Thanh đỏ hoe, hỏi mấy câu đã biết chuyện gì đang xảy ra.
Cô không nói câu nào, cứ thế kéo Tào Tư Thanh đi tìm mấy "ma vương" kia, bình thường con gái trong lớp cũng không dám dính dáng gì với mấy đứa con trai đó. Thấy dáng vẻ hùng hổ muốn đi tìm người tính sổ của Hứa Thanh Lăng, Tào Tư Thanh lại thấy hơi sợ: "Thanh Lăng, hay là bỏ đi, họ ăn no rửng mỡ thôi..."
Hứa Thanh Lăng nắm lấy tay cô ấy, đi thẳng đến trước mặt mấy cậu trai đang đánh bài. Ánh mắt cô quét qua Thân Thuấn, cuối cùng rơi vào trên người Hà Cảnh Huy: "Lấy con gái ra làm trò đùa thú vị lắm phải không?"
Giác quan thứ sáu nói cho cô biết trò đùa ác ý này có liên quan đến Thân Thuấn.
Nhìn thấy khuôn mặt lạnh như băng của cô, không hiểu sao Thân Thuấn lại thấy chột dạ, cậu ta đẩy người cao lớn bên cạnh ra: "Khụ, mày tự giải thích với người ta đi!"
Hà Cảnh Huy nhìn mắt mũi Tào Tư Thanh đều ửng đỏ giống một thỏ nhỏ vừa bị bắt nạt, bỗng nhiên không muốn trêu chọc cô ấy nữa: "Ai da! Xin lỗi! Xin lỗi cậu nhé! Vừa rồi tôi thua bài, mấy người họ bắt tôi phải tìm một bạn gái bất kỳ để tỏ tình."
Cậu ta không dám nói thật là họ bắt cậu ta tỏ tình với cô gái thấp nhất trong lớp, trong số những cô bạn thấp bé ngồi ở hàng đầu tiên chỉ có Tào Tư Thanh đến đây hôm nay.....
Uyển Nguyệt và Thẩm Loan bước vào thì thấy Hứa Thanh Lăng và Tào Tư Thanh đang ở chỗ mấy tên "ma vương", không biết họ đang nói gì mà người luôn ngang ngược như Hà Cảnh Huy lại không ngừng cúi đầu với hai cô gái.
Uyển Nguyệt buồn bực: "Hứa Thanh Lăng thân thiết với mấy người Thân Thuấn, Hà Cảnh Huy từ lúc nào vậy?"
Thẩm Loan liếc về phía đó. Anh ta và mấy người Thân Thuấn không cùng một nhóm nên bình thường rất ít lui tới. Cảnh tượng Hứa Thanh Lăng và Thân Thuấn cùng nhau hút thuốc vừa rồi khiến anh ta cảm thấy rất khó chịu.
Anh ta cứ tưởng Thân Thuấn dẫn cô đi hút thuốc nhưng cách cô kẹp điếu thuốc giữa những ngón tay và vẩy tàn thuốc lại điêu luyện đến mức trông không giống người mới.
Chẳng lẽ dáng vẻ ngoan ngoãn thường ngày của cô đều là diễn kịch? Thẩm Loan cau mày, dì nhỏ có biết cháu gái mình hút thuốc không?
...
Lúc này Tào Tư Thanh chỉ cảm thấy vô cùng xấu hổ. Vừa rồi lúc Hà Cảnh Huy nói "tôi thích cậu", thế mà trong đầu cô ấy lại xuất hiện hình ảnh hai người nắm tay nhau.
Cô ấy tránh ánh mắt của mấy tên thẳng nam sắt thép, kéo Hứa Thanh Lăng muốn rời đi, ngập ngừng nói: "Thôi bỏ đi, đừng để ý đến mấy kẻ tâm thần này nữa."
Nhìn vẻ mặt hoảng hốt của cô ấy, không hiểu sao Hứa Thanh Lăng lại bối rối, chẳng lẽ đây chính là nghiệt duyên trong truyền thuyết à...
Kiếp trước hai người này dây dưa với nhau rất nhiều năm. Cô luôn tò mò tại sao Tào Tư Thanh lại có thể ở bên Hà Cảnh Huy, nhìn qua thì hai người này chẳng hợp nhau chút nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!