Lạnh quá.
Hứa Thanh Lăng giật mình choàng tỉnh vì cơn lạnh, có cảm giác như mình đang ở trong hầm băng, cổ tay và mắt cá chân nhói lên từng cơn.
Đầu óc cứ mơ mơ màng màng, đủ loại hình ảnh thi nhau hiện lên như đèn kéo quân. Cũng không biết đã qua bao lâu, rốt cuộc cô cũng có thể cựa quậy cơ thể cứng đơ, gắng gượng hé mí mắt.
Bốn phía chìm trong màu đen kịt, Hứa Thanh Lăng lắc lắc cái đầu đã tê cứng, ngơ ngác một hồi mới nhớ ra… Trước khi tỉnh lại, cô say rượu nằm sõng soài trên sàn nhà phòng trọ.
Cô đã không thể ngủ trên giường suốt nửa năm nay, chỉ khi cuộn mình trên sàn nhà mới miễn cưỡng vào giấc.
Hứa Thanh Lăng thử chống người dậy thì phát hiện có gì đó không đúng, rõ ràng nơi này là ngoài trời. Cả người cô ướt sũng, nửa người dưới còn ngâm trong nước, nửa người trên thì nằm trên bãi cỏ khô cứng.
Bên tai chỉ có tiếng gió lạnh thổi đám cỏ dại ven bờ đê xào xạc, những giọt mưa buốt giá rơi xuống gương mặt và cần cổ, cơn ớn lạnh chầm chậm lan ra từ lồng ngực.
Tuy đang là ban đêm nhưng nhờ ánh đèn le lói ở phía xa, Hứa Thanh Lăng vẫn nhanh chóng phân biệt được phương hướng. Nơi này là sông Lạc Tinh ở vùng ngoại ô Cửu Giang, cô thường xuyên đến đây đào rau tề thái và rau cần hồi tiểu học.
Về sau Hứa Đức Mậu sửa sang căn nhà cũ trong làng đô thị thành căn nhà lầu năm tầng, mở siêu thị và nhà nghỉ ngay tại nhà. Cứ đến kỳ nghỉ, Hứa Thanh Lăng lại phải ở nhà phụ giúp trông coi cửa hàng, bị bắt ngồi sau quầy từ sáng đến tối, chẳng có chút tự do nào. Chỉ khi ăn cơm tối xong có được chút thời gian rảnh, cô mới rủ cô bạn thân lúc bấy giờ là Uyển Nguyệt đến bờ đê tản bộ, đứng trên bờ sông trơ trọi nhìn về phía đường ray xe lửa xa xa.
Khi đó, trong đầu cô đầy ắp những ước ao và khát vọng về tương lai.
Chuyện cũ thời con gái xa xưa ùa về, lồng ngực Hứa Thanh Lăng bỗng lạnh toát. Cô đứng dậy giậm mạnh chân mấy cái, hét lên với bầu trời đêm đen kịt, cố gắng xua đuổi cái người vừa nhớ tới ra khỏi đầu.
Nhìn quanh bốn phía, đầu óc lạnh buốt của Hứa Thanh Lăng dần dần ấm lại, cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện. Cô đã quay về, quay lại mùa hè mười mấy năm trước.
Năm đó, khi kỳ thi đại học kết thúc, cô đậu vào hệ cao đẳng của một trường đại học nhưng bố mẹ không cho đi học nữa. Thế là cô chạy ra bờ sông ngay giữa đêm, tức giận muốn nhảy sông tự tử.
Rất nhiều năm về sau khi nhớ lại chuyện này, Hứa Thanh Lăng thường muốn tự tát mình mấy cái. Năm đó cô còn ngây thơ quá, cứ tưởng mình chết đi sẽ khiến bố mẹ hối hận cả đời.
Nhà họ Hứa có ba đứa con, Hứa Thanh Lăng là con giữa, trên có chị gái Hứa Hồng Giao, dưới có em trai Hứa Tuấn Văn. Trong ba người, Hứa Hồng Giao là người có triển vọng nhất. Cô ấy học ngành Ngoại ngữ ở đại học Bắc Kinh, sau khi tốt nghiệp thì vào làm việc ở một công ty nước ngoài. Lương cơ bản một tháng đã hơn bốn nghìn tệ, cộng thêm các loại phụ cấp và thưởng cuối năm, thu nhập hằng năm có thể đạt tới bảy, tám chục nghìn.
Mười mấy năm trước, mức thu nhập này đã đủ khiến chòm xóm láng giềng ghen tị đỏ mắt. Hứa Hồng Giao vừa xinh đẹp vừa có thu nhập cao, lại còn tìm được người yêu có điều kiện tốt, đúng là Phượng Hoàng bay ra từ làng đô thị.
So với chị, Hứa Thanh Lăng và em trai Hứa Tuấn Văn kém hơn rất nhiều. Cô thích vẽ vời từ nhỏ, học hành bình thường, chật vật thi đậu trường cấp ba số 1 Cửu Giang. Hứa Tuấn Văn kém nhất, ngay cả cấp ba cũng không đậu nổi, bố mẹ phải bỏ tiền xin vào trường số 1, học kém Hứa Thanh Lăng một lớp.
Năm nay Hứa Thanh Lăng tham gia thi đại học, điểm thi đã được công bố vào mấy hôm trước rồi. Cô trúng tuyển ngành Mỹ thuật hệ cao đẳng của đại học Cửu Giang, vậy mà bố mẹ lại nhất quyết không chịu chi tiền cho cô đi học.
Bất kể con gái làm ầm ĩ thế nào, hai vợ chồng vẫn không chịu nhượng bộ.
Thật ra điều kiện nhà họ Hứa không đến nỗi nào. Ba đời tổ tiên của Hứa Đức Mậu
- bố Hứa Thanh Lăng, đều sinh sống tại làng Sồi ở Cửu Giang. Mấy năm trước, thành phố mở rộng, làng Sồi được quy hoạch vào khu đô thị, đất ruộng biến thành đất ở, dân làng bỗng chốc trở thành người thành phố.
Căn nhà hai tầng lợp ngói của nhà họ Hứa có vị trí khá đẹp, nằm ngay sát mặt đường lớn, đối diện là bệnh viện Cửu Giang. Nhà họ Hứa có hai con trai, con út Hứa Đức Hữu là người đầu tiên thi đậu đại học trong làng Sồi, ăn cơm nhà nước, lại còn cưới được cô vợ có gia thế nên đương nhiên không coi trọng căn nhà ngói dưới quê, bèn nhường phần sở hữu của mình cho anh cả Hứa Đức Mậu.
Sau đó, Hứa Đức Mậu đi vay mượn thêm tiền từ họ hàng lẫn bạn bè, cộng với tiền con gái lớn gửi về hằng tháng sau khi đi làm, quyết tâm xây thêm ba tầng nữa, biến thành một căn nhà lầu năm tầng nho nhỏ.
Tầng 1 mở siêu thị, tầng 2 để ở, tầng 3 đến tầng 5 mở nhà nghỉ.
Do gặp đúng thời điểm nông dân ồ ạt nhập cư vào thành phố nên nhà nghỉ vừa khai trương đã làm ăn rất phát đạt, chỉ trong một năm đã trả được một nửa số nợ. Dựa vào căn nhà trong làng đô thị này mà cuộc sống của cả nhà cũng khá ổn.
Hai vợ chồng nhà họ Hứa không muốn cho con gái nhỏ đi học đại học, ngoài việc tiếc tiền thì còn những toan tính khác. Vì chính sách kế hoạch hóa gia đình, con gái lớn Hứa Hồng Giao bị gửi nuôi ở nhà họ hàng dưới quê từ nhỏ, mãi đến khi con trai út Hứa Tuấn Văn vào tiểu học mới được đón về thành phố, cũng vì vậy mà cô ấy không thân thiết với gia đình lắm. Vào đại học thì dọn ra ngoài, công ty làm việc cũng ở xa, mỗi năm chỉ về nhà nhiều nhất hai lần.
Hai vợ chồng tính giữ một trong hai đứa con gái bên cạnh, nếu không sau này về già sẽ chẳng có ai chăm sóc. Con gái nhỏ đã sống bên cạnh họ từ tấm bé, tính tình ngoan ngoãn, cũng không lạnh nhạt như chị gái. Hai vợ chồng đều cho rằng giữ con gái nhỏ ở lại bên mình là tốt nhất, hơn nữa họ đã có tuổi rồi, Tuấn Văn còn đang đi học, công việc kinh doanh trong nhà nhiều như vậy cũng cần có người phụ giúp.
Vì sau này con gái nhỏ sẽ ở lại phụ giúp trông coi cửa hàng nên không cần thiết phải tốn nhiều tiền cho học đại học làm gì. Huống hồ con gái nhỏ và Tuấn Văn học gần nhau, hai năm nữa Tuấn Văn sẽ thi đại học, đến lúc đó phải nuôi hai đứa con học đại học cùng lúc thì gánh nặng quá lớn.
Về chuyện này, Hứa Đức Mậu và Ngô Quế Phân đã thống nhất ý kiến, một người đóng vai ác, một người đóng vai hiền. Ngô Quế Phân nằm trên giường r*n r* mấy ngày liền, lúc thì kêu "đau đầu", lúc thì than "đau lưng". Hứa Thanh Lăng vốn mềm lòng, lại thương mẹ sinh ba đứa con, đã mang bệnh tật đầy người vất vả ngược xuôi rồi còn phải chịu đựng tính tình không mấy dễ chịu của bố.
Sau vài ngày ầm ĩ, cuối cùng Hứa Thanh Lăng cũng thỏa hiệp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!