9
Hôm sau, Tưởng Tranh dẫn theo hai vạn tinh binh, đích thân hộ tống ta đi biên giới, thẳng đến kinh thành Lương của Tây Triều.
Phụ hoàng bệnh đã không thể xuống giường, chỉ có nhị ca tiễn ta ra tận cửa thành.
"A Kiêu, đừng trách ca. Ca cũng là bất đắc dĩ."
Hắn khẽ vuốt gọn mái tóc loạn bên thái dương ta. Giây phút chia ly ấy, không biết là thật hay giả, trên mặt hắn lộ ra vài phần không nỡ.
"Hoàng huynh nói gì vậy. Thân là công chúa, đây vốn là trách nhiệm của ta."
Ta cúi người hành lễ, lùi lại nửa bước, tránh thoát động tác của hắn.
Tay hắn khựng lại giữa không trung, rồi chậm rãi thu về, khẽ thở dài một tiếng.
"Muội vẫn trách ta. Ngày thường muội hay gọi ta là nhị ca, suốt ngày quấn bên cạnh ta, ầm ĩ không ngớt. Tiếc là ta ra biên cương tám năm, tất cả đã thay đổi rồi."
"Hoàng huynh nghĩ nhiều rồi. Huynh là vương gia, ta là công chúa. Lớn rồi, tất nhiên phải giữ quy củ."
"Muội cứ yên tâm sang Tây Triều. Chờ phụ hoàng khỏe hơn, ta sẽ đích thân đến rước muội về."
E là phải chờ phụ hoàng băng hà, hắn ngồi lên ngôi hoàng đế, mới "rước ta về" chứ?
Ta không nói thêm, chỉ nâng chén rượu lên, ngửa đầu uống cạn.
Đây là rượu tiễn biệt. Mỗi công chúa Đông Lê trước khi đi hòa thân đều phải uống một chén rượu hòa cùng chút đất, tượng trưng cho việc không quên cố quốc.
Uống xong, Tưởng Tranh liền dìu ta lên xe ngựa.
Đoàn người nối dài như rồng, chầm chậm hướng về phía tây. Bóng kinh thành dần dần biến mất trong tầm mắt.
Đêm đến, đoàn người nghỉ tại hành cung cách kinh thành chỉ năm mươi dặm.
Đợi đến canh ba, Tưởng Tranh đẩy cửa bước vào. Khi ấy, thị nữ Dưỡng Chi của ta đã ngã gục trong vũng máu, còn ta đang thản nhiên dùng khăn lụa lau sạch thanh đoản đao trong tay.
Nàng đã theo ta hơn mười năm, ngàn vạn lần không nên, không đáng, lại lựa chọn dựa vào nhị ca, biến thành kẻ phản bội ngay bên cạnh ta.
"Điện hạ, loại việc này nên để thần làm, đừng để vấy bẩn đôi tay ngài."
Hắn nhìn thấy thanh đoản đao kia chính là vật hắn đã tặng ta, trong mắt thoáng hiện một tia vui mừng.
"Trong kinh thế nào rồi? Phụ hoàng có còn gắng gượng được không?"
Thanh đoản đao nhỏ nhắn khéo léo xoay vòng trong ngón tay ta. Ta mặc sức đùa nghịch, nó vẫn ngoan ngoãn xoay tròn, lưỡi dao sắc bén chưa từng chạm đến da thịt ta.
Nhị ca sẽ không thật sự cho rằng ta là kẻ công chúa chỉ biết ăn chơi ngu ngốc chứ?
Chúng ta vốn chung một mẹ, hắn có tham vọng, ta cũng không hề ít hơn.
Thậm chí, còn sâu hơn hắn.
Ngay từ nửa năm trước, khi hắn phái người mua chuộc Dưỡng Chi, ta đã bắt đầu bố trí cả ván cờ này.
Hắn nghĩ Thẩm Khánh, Bùi Ngọc, Cố Nam Phỉ, Tưởng Tranh chỉ là mấy món đồ chơi tùy hứng của ta. Nhưng hắn nào biết, bọn họ chính là những quân cờ mà ta dày công nuôi dưỡng.
Cái màn kịch năm xưa, cũng chỉ để tiện bề đưa họ vào triều đình, đồng thời khiến hắn cùng đại ca lơ là, để ta dễ dàng hơn mà đoạt lấy quyền lực thôi.
Phụ hoàng ban cho ta những thợ thủ công kia, thực ra một nửa trong số họ vốn là binh sĩ dưới trướng Tưởng Tranh. Cộng thêm năm ngàn tinh binh, tổng cộng một vạn quân đều được giấu kín trong núi rừng ngoài kinh thành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!