7
"Con à, giá mà con là nam nhi thì tốt biết mấy. Hai ca ca của con… chẳng đứa nào ra hồn cả…"
Chỉ trong chốc lát, phụ hoàng như già đi mấy tuổi, nói xong lại thở dài một hơi thật dài.
Những việc ta còn nhìn thấu, sao người có thể không biết?
Ta nghĩ, ngày thành hôn của ta chắc cũng không còn xa nữa.
Một triệu quân lương từ Hộ bộ chuyển ra biên cương, bị tầng tầng lớp lớp xén bớt, cuối cùng chỉ còn chưa đầy mười vạn. Nếu không nghiêm trị, thì toàn bộ triều đình sẽ sớm bị lũ mọt ăn rỗng.
Nhị ca vui vẻ lĩnh mệnh rời đi, liên thủ cùng Hộ bộ thượng thư Cố Thanh Phỉ điều tra vụ tham ô quân lương. Chưa đến nửa năm đã lôi ra hàng trăm quan viên lớn nhỏ.
Mùa thu sau, lúc chém đầu ở pháp trường, mỗi ngày đều có mấy trăm người mất mạng.
Đến khi ba ngày hành hình kết thúc, máu tươi đã kết thành một tầng dày trên pháp trường, đỏ sẫm dính chặt vào đá xanh, cho dù rửa thế nào, cả nền đá cũng từ màu xanh xám biến hẳn thành màu đen.
Vụ án tham ô liên lụy quá nhiều, phụ hoàng một cơn thịnh nộ, phế bỏ luôn ngôi thái tử của đại ca, đày hắn đến một phong địa hoang vu hẻo lánh. Nhưng trên đường đi, đại ca bất ngờ gặp phải sơn tặc, ngã xuống vách núi, hai chân gãy nát, từ đó thành kẻ tàn phế.
Đại ca tuy đã thành thân, nhưng dưới gối không có lấy một đứa con.
Ngôi vị kế thừa chỉ còn lại một, nhị ca liền một thời uy phong vô lượng.
Tham vọng hắn cũng theo đó mà phình to, thậm chí còn đánh chủ ý lên người ta.
Đó cũng là lần thứ hai sau khi ta hồi cung, ta gặp lại Cố Nam Phỉ.
Lại một mùa đông, vẫn con đường cung đạo ấy, hắn vẫn thân hình cao gầy tuấn lãng, đứng trong tuyết chờ ta.
"Điện hạ, nhị điện hạ đã chuẩn bị xin thánh chỉ, muốn đưa người đi Tây Triều quốc hòa thân rồi."
Hắn đã quy thuận dưới trướng nhị ca, nửa năm không gặp, khí thế trên người càng thêm sắc bén, mơ hồ đã có vài phần dáng dấp một quyền thần tương lai.
Đúng vậy, hắn đáng lẽ phải phong quang vô hạn.
Mượn tay nhị ca giết kẻ thù, lại là trọng thần trẻ tuổi nhất triều đình, sau này tất sẽ phong quan hiển quý, trở thành một giai thoại được ghi vào sử sách.
"Ồ? Thế thì sao?"
"Người có hối hận không?"
"Nếu người chịu nói một câu hối hận, thần sẽ khuyên nhị điện hạ, chỉ cần để thần… làm phò mã của người."
Nghe ta thản nhiên đáp, nét kỳ vọng trên gương mặt hắn phai đi đôi chút, nhưng vẫn mang vẻ chờ mong mà nhìn ta.
Không có được thì muốn hủy diệt sao?
Cố Nam Phỉ, ngươi đúng là…
Ta khẽ nâng tay, phủi đi mấy bông tuyết đọng trên áo lông của hắn.
Hắn thuận thế, áp mặt mình vào lòng bàn tay ta.
Tuyết rơi càng dày, khuôn mặt hắn lạnh lẽo, tái nhợt vì rét. Khi má hắn chạm vào lòng bàn tay ấm áp của ta, lông mi khẽ run, bông tuyết trên đó rơi xuống, tan ra trong lòng bàn tay.
Ngay khi hắn còn đang chìm trong giây phút dịu dàng ấy, ta dứt khoát rút tay về.
Chát!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!