6
"Xin lỗi nhé công chúa, chỗ này ta không quen lắm."
Tưởng Tranh ngượng ngùng gãi đầu.
Nói về Tưởng Tranh… ừm, một tên thô hào, lại còn ngốc, đúng chuẩn "chó ngốc".
Ngốc đến mức ta chẳng nỡ lừa, thế nên thả cho hắn đi.
"Tưởng đại tướng quân mà còn làm ầm ĩ thế này, e là Ngự Lâm quân trong cung sẽ bị ngươi kinh động mất."
Ta ngồi trước bàn trang điểm chỉnh lại mái tóc, hoàn toàn không sợ hắn sẽ động thủ với ta.
Quả nhiên, hắn chỉ gãi đầu, cười ngượng ngùng, rồi cẩn thận dựng lại chiếc giá đèn hoa mẫu đơn mạ vàng, khẽ nói:
"Là ta không đúng, điện hạ đừng giận. Ta tới đây… chỉ muốn hỏi một câu thôi…"
"Ngươi cũng là đến để hỏi tại sao bổn cung phụ bạc các ngươi phải không? Đổi cách khác đi, câu này ban ngày ta đã nghe đến lỗ tai chai sạn rồi."
"Không, không phải vậy. Ý ta là… ta muốn hỏi công chúa, cái thứ mà hôm đó người đã đòi ta, giờ người còn muốn không?"
Tưởng Tranh xoa tay lúng túng, rồi lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp. Mở ra, bên trong là một thanh đoản đao khảm hồng ngọc.
Lúc ấy ta mới nhớ ra, khi ta cứu Tưởng Tranh, hắn bị trọng thương, tỉnh lại cứ khăng khăng đòi báo đáp. Ta liền nói bừa rằng muốn một món binh khí do chính tay hắn chế.
Người này vốn xuất thân từ tiêu cục, đi nửa đường vào kinh thì gặp cảnh quyền quý ức h**p dân lành.
Một công tử nhà giàu định cướp một thiếu nữ về làm thiếp, cả nhà nàng khóc lóc thì bị hắn nghe được.
Hắn chẳng màng gì, nửa đêm chụp bao lên đầu gã công tử ấy đánh cho một trận, còn đánh gãy chân, rồi tiện thể phóng hỏa đốt phủ, nhân cơ hội cướp người nhà nạn nhân mang đi đến lãnh địa của mình.
Hắn thì trên đường trốn chạy bị bắn một mũi tên vào bụng, nhân đêm tối mới trèo vào viện của ta.
Sau đó, ta đã ép chuyện này xuống, mới tránh cho người bị hại không bị thế gia kia trả thù.
Khi hắn đòi báo đáp, ta cũng chẳng thể thật sự bắt hắn lấy thân báo đáp, liền kiếm cớ qua loa. Không ngờ hắn vẫn nhớ.
"Đặt xuống đi. Về sau, ngươi tuyệt đối không được hồ đồ như hôm nay, tự tiện xông vào cung Vị Ương của ta nữa."
"Ta biết mà. Chỉ là… thần về sau xin nghe lệnh công chúa. Dù không thể làm phò mã của người, thì thần… cũng xin nghe người."
Nói xong, tên ngốc ấy lại xoay người nhảy ra cửa sổ.
Ngốc à ngốc, trông thì khờ khạo, nhưng thật ra là kẻ thông minh nhất trong bọn.
Quả thật, thú vị.
Còn chưa đợi ta định ra phò mã, thì nhị ca đã trở về kinh thành.
Hắn là thân vương nắm đại quân trong tay, vừa về liền cùng đại ca có chút căng thẳng.
Vốn dĩ nhà ta êm ấm hòa thuận, nhưng từ khi phụ hoàng đăng cơ, mọi thứ đều thay đổi.
Đại ca bề ngoài thì ôn nhã, nhưng chuyện âm thầm tính toán hại người chẳng ít. Nhị ca chính là chịu thiệt từ tay đại ca, mới bị phái ra biên cương trấn thủ suốt bảy năm.
Người này, một khi đã ác, ngay cả huyết mạch thân tình cũng dám xuống tay.
Nhị ca thì tâm cơ không sâu, chỉ có sức mạnh, đầu óc chẳng đủ chống đỡ, nên cứ mãi chịu thiệt. Hai người cãi cọ đấu đá nhiều năm, e rằng cũng sắp tới hồi kết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!