Chương 4: (Vô Đề)

4

Ta khẽ gật đầu, nâng chén vàng cụng nhẹ vào ly rượu trước mặt phụ hoàng.

"Phụ hoàng yên tâm, mấy người đó con đều để lại cho người, con một ai cũng không cần…"

Làm phò mã rồi thì không thể nắm được thực quyền, những người này tự có chỗ dùng, làm phò mã thì thật uổng phí.

Ngửa đầu uống cạn ly rượu quả trong tay, ta liền đứng dậy cáo từ.

Đã gọi là thưởng mai, tất nhiên phải đứng một bên nhìn ngắm mới có thú vị.

Ngoài kia gió lạnh thấu xương, lập tức thổi cho đầu óc mơ hồ của ta tỉnh táo hẳn.

Trong cơn gió tuyết dữ dội còn vương chút hương mai nhàn nhạt, lại thành ra vài phần thi vị.

Chỉ tiếc sau lưng còn dính theo một cái "đuôi nhỏ" mà thôi.

"Công chúa? Không đúng… rốt cuộc ta nên gọi người là công chúa, hay là Tống đại tiểu thư?"

Vừa xoay người, ta liền thấy Thẩm Khánh vận bạch y đứng phía sau. Người như ngọc, phong tư tuấn lãng, trong tay lại cầm ngọc tiêu gia truyền – chính là tín vật định tình từng hứa trao cho ta.

Hắn bước từng bước áp sát, vành mắt thoáng vương sắc đỏ.

Kim Chi thật biết nhìn tình hình, lập tức dẫn thị tòng lui đi, để lại không gian cho chúng ta.

Ta chọn chỗ rất khéo, một hành lang quay lưng với Ta, từ trong lầu nhìn xuống không thể thấy được bóng dáng ta.

Bông tuyết to rơi xuống, phủ trắng y phục hắn, hạt tuyết vương trên lông mày, khóe mắt, vậy mà hắn vẫn đứng yên bất động, chỉ để đòi một câu trả lời.

"Bổn cung chẳng qua chỉ không đành lòng nhìn rường cột quốc gia gãy gánh giữa đường mà thôi, không cần cảm tạ đâu, bổn cung vốn xưa nay đã là người nhiệt tâm…"

Tên Thẩm Khánh này quá mực cứng nhắc, chẳng chịu vượt quy củ nửa bước.

Ngay cả khi tuyết sắp vùi lấp cả thân hình, hắn cũng chẳng chịu bước vào hành lang. Nếu sau này thực sự làm phò mã, không dám nghĩ sẽ lải nhải đến mức nào.

"Vậy… những lời người đã nói với ta trong quãng thời gian đó, đều là giả sao? Ừ cũng phải, ngay cả thân phận của người cũng là giả. Nhưng công chúa điện hạ, người đối với thần… có từng có lấy một chút chân tình hay không?"

Hắn siết chặt nắm tay, luống cuống mà chất vấn ta.

"Tất nhiên là thật rồi. Bổn cung thật lòng hy vọng ngươi, từng bước thăng tiến, thuận buồm xuôi gió."

"…Thần đã rõ. Thần cũng chúc công chúa, ngày sau ước nguyện đều thành."

Hắn chắp tay hành lễ, rồi từng bước rời khỏi ngự hoa viên.

Nhìn bóng lưng hắn khuất dần, không hiểu sao ta lại cảm thấy gió tuyết càng thêm dữ dội.

Thẩm Khánh vốn là kẻ ngất đói ven đường được ta nhặt về. Hắn thật sự nghèo, trong nhà chỉ có một mẹ già cùng một muội muội nhỏ.

Số tiền lộ phí chuẩn bị chỉ vừa đủ để hắn đến được kinh thành.

Ngày ấy, hắn chỉ còn cách kinh thành một ngày đường, thế mà ngã gục ven lộ. Ta thấy hắn, trên người chỉ có một bộ áo dài rách nát, cùng năm đồng tiền lẻ.

Con người hắn đem lễ pháp khắc vào xương cốt, dù đã ngất đi vì đói, khi nhìn thấy thức ăn trên bàn vẫn phải đích thân cảm tạ ta rồi mới chịu ăn.

Hắn được dưỡng trong phủ ta nửa tháng, ta cho hắn năm mươi lượng bạc để vào kinh dự thi.

Là hắn chủ động nói muốn cưới ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!