Chương 17: Cá mập

Hôm sau, Khương Bảo Lê tỉnh dậy, sau khi vệ sinh cá nhân xong liền xách cặp sách xuống lầu.

Thật hiếm thấy khi cả ba anh em nhà họ Thẩm đều đã thức dậy và ngồi ăn sáng trong phòng ăn.

Tuy cả ba cùng một cha sinh ra, nhưng ngoại hình lại hoàn toàn khác nhau.

Lông mày và mắt của Thẩm Chân Chân và Thẩm Gia Thanh đều giống Quảng Lâm, mày rậm mắt to, nhưng khoảng cách giữa hai mắt rất hẹp.

Còn Thẩm Dục Lâu lại có đôi mắt phượng dài hẹp, cũng là đôi mắt hồ ly quyến rũ mà Quảng Lâm hay chê bai.

Thẩm Chân Chân nhìn thấy Khương Bảo Lê từ xa, cô ta lạnh lùng mỉa mai: "Đi xa ra một chút, đừng ảnh hưởng đến khẩu vị của tôi."

Khương Bảo Lê bưng đĩa thức ăn lên, chuẩn bị đi sang chỗ khác ăn sáng.

Nào ngờ Thẩm Dục Lâu lại nói: "Lê Bảo, ngồi xuống."

Giọng điệu như thể ra lệnh, không cho phép cô phản kháng.

Thẩm Chân Chân giận lắm, nhưng không tiện nói nhiều, thế là cô ta nghiến răng nghiến lợi nhai bánh mì sandwich.

Khương Bảo Lê im lặng ngồi xuống, Thẩm Gia Thanh cười với cô, lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ. Cậu bé còn bỏ một quả trứng cút đã bóc vỏ vào đĩa thức ăn của Khương Bảo Lê.

Cô cũng mỉm cười với cậu bé rồi nhỏ giọng cảm ơn.

Thẩm Chân Chân mắng: "Đồ vô ơn, chỉ biết bênh người ngoài thôi."

Thẩm Gia Thanh lè lưỡi với cô ta, cô ta lập tức vặn tai cậu bé rồi ra sức kéo.

"A a a đau quá!"

"Tôi ghét chị, Thẩm Chân Chân!"

"Ai thèm thích mày! Đồ ăn cây táo rào cây sung!"

Hai chị em đánh nhau chí chóe.

Quảng Lâm nghe thấy tiếng động nên xuống lầu, bà ta chống nạnh nói với hai chị em: "Suốt ngày chỉ biết bắt nạt nhau người nhà, hai đứa là chị em ruột đấy, cứ đánh nhau thế này, để người ngoài chiếm lợi thì chỉ có nước chết thôi!"

Dưới sự can ngăn của người làm, hai chị em nhà họ mới dừng "chiến đấu".

Thẩm Dục Lâu nháy mắt với Khương Bảo Lê, bảo cô ăn nhanh lên.

Khương Bảo Lê hiểu ý: "Anh Dục Lâu, hôm nay anh đi đâu vậy?"

"Đến trường."

Không đợi Khương Bảo Lê đề nghị, Thẩm Dục Lâu đã nói: "Đi cùng nhau nhé."

"Vâng!"

Cô vội ngấu nghiến hết thức ăn trong đĩa, Thẩm Dục Lâu đưa sữa bò cho cô, sợ cô bị nghẹn.

Ăn xong, Khương Bảo Lê cùng Thẩm Dục Lâu ra khỏi nhà, lên xe Bentley rồi lái về hướng học viện Houghton.

Trên đường đi, Thẩm Dục Lâu đọc sách, còn Khương Bảo Lê thì lướt điện thoại, xem video hài hước về thú cưng, cô cố ý chỉnh âm lượng xuống mức thấp nhất để không làm phiền anh ta

Một lát sau, Khương Bảo Lê lén nhìn Thẩm Dục Lâu.

Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt thanh cao lạnh lùng của anh ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!