Tư Mạc Trì biết được yêu cầu vô lý của Đàm Ngự Sơn thì tức đến mức thở phì phò, nổi trận lôi đình ngay trong biệt thự Sơn Nguyệt Lâu.
"Hoang đường, đúng là hoang đường đến cùng cực!"
"Đàm Ngự Sơn có tư cách gì yêu cầu cháu rời khỏi nhà họ Tư?"
"Quá đáng!"
Ông ấy tức giận đến mức tay run rẩy, ném vỡ ly trà trong tay.
Tư Độ thản nhiên liếc nhìn mảnh vỡ trên đất, bất lực nói: "Chú, mỗi lần đến đây, chú luôn làm hỏng đồ của cháu, vợ tương lai của cháu rất thích ly trà đó."
"Khương Bảo Lê tham tiền lắm, nếu cháu rời khỏi nhà họ Tư, con bé sẽ không đi theo cháu nữa đâu, không tin thì cứ thử xem!"
Tư Mạc Trì biết đánh rắn phải đánh dập đầu, "Chỉ khi có được gia sản bạc vạn thì con bé đó mới đi theo cháu."
Tư Độ kiên nhẫn giải thích: "Chú không cần phải nóng giận như vậy, chỉ là không tham gia quản lý công việc của tập đoàn thôi mà, cháu vẫn sẽ ở lại phòng thí nghiệm, coi như làm nhà nghiên cứu của phòng thí nghiệm đi, mỗi tháng nhận lương, sẽ không ảnh hưởng đến các dự án nghiên cứu khoa học cốt lõi của công ty."
Anh thực sự không thích việc kinh doanh và quản lý, so với cái đó, chỉ nghiên cứu trong phòng thí nghiệm hợp ý anh hơn.
"Sao có thể như vậy được?" Tư Mạc Trì giận đến mức gần như muốn bốc hơi, cứ đi đi lại lại trong nhà, "Đây chắc chắn là âm mưu của Đàm Ngự Sơn, âm mưu đuổi cháu ra khỏi tập đoàn nhà họ Tư! Cháu nghĩ xem, nếu cháu buông tay rồi thì ai quản lý công ty? Nếu tập đoàn nhà ta sụp đổ, chẳng phải là vừa lòng lão già đó sao?"
"Không có cháu, tập đoàn cũng không sụp đổ, An Nhàn rất thông minh, để em ấy học quản lý doanh nghiệp, chắc chắn em ấy sẽ làm rất tốt."
"Cái con nhóc đó, cả lòng cả dạ đều đặt trong đoàn nhạc của nó rồi." Tư Mạc Trì khuyên nhủ Tư Độ rất chân thành, "Tư Độ, cháu nghĩ xem, nếu cháu rời khỏi nhà họ Tư, không còn là người nắm quyền của tập đoàn nữa, cháu dựa vào cái gì mà xứng với con gái của Đàm Ngự Sơn? Người ta là thiên kim tiểu thư mà ở bên cháu được sao?"
Cuối cùng trong mắt Tư Độ cũng có chút dao động.
Đúng vậy, ngay cả bây giờ, anh vẫn không cảm thấy mình xứng với Khương Bảo Lê.
Nếu mất đi tất cả, vậy thì phải làm sao?
Tư Độ vẫn chưa nghĩ ra.
Mà Khương Bảo Lê nghe được tin này, còn kích động hơn Tư Mạc Trì gấp vạn lần.
Cô nói với Tư Độ, nếu anh thực sự nghe lời Đàm Ngự Sơn, từ bỏ tất cả những gì đã nỗ lực bao nhiêu năm thì cô tuyệt đối sẽ không chấp nhận.
Cô tuyệt đối không cho phép anh đồng ý với Đàm Ngự Sơn.
Thậm chí còn dùng việc "rời bỏ anh" để uy hiếp.
Cô không muốn Tư Độ từ bỏ tất cả vì mình.
Trong tình cảm đôi bên, nếu một bên đã trả giá tất cả cho bên kia thì cả đời còn lại chắc chắn sẽ phải thua thiệt.
Khương Bảo Lê đủ thông minh để biết, tình cảm mà có sự nợ nần… sẽ không vững vàng, cũng không bền lâu được.
Cô không muốn bản thân rơi vào tình cảnh như vậy.
…
Hàn Lạc nghe được những chuyện này thì cười đến mức không ngậm được miệng.
"Thật không ngờ, Tư Độ cũng có ngày bị quay trên lò lửa đấy, đây có tính là báo ứng không nhỉ?"
Dù Tư Độ tự tin rằng không có tập đoàn nhà họ Tư thì anh vẫn có thể cho Khương Bảo Lê một cuộc sống tử tế. Nhưng Khương Bảo Lê phản đối kịch liệt như vậy, anh không thể làm theo ý mình được.
Đúng vậy, mất đi tất cả mà có được cô…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!