Sau khi Khương Bảo Lê nhận điện thoại, cô vội vàng đứng lên trang điểm thật nhẹ rồi chống cằm chờ bên ô cửa sổ.
Biệt thự của nhà họ Thẩm nằm ở ven biển, có thể ngắm biển nhưng không nằm ở trên núi. Tuy không thể so với biệt thự Sơn Nguyệt Lư, nhưng cũng thuộc khu nhà giàu tấc đất tấc vàng.
Cửa sổ trong phòng của Khương Bảo Lê không hướng ra biển, nhưng từ đây có thể trông thấy xe ra vào vườn hoa.
Quá trình chờ đợi luôn khiến người ta cảm thấy nôn nao, háo hức, Khương Bảo Lê bèn lấy cây vĩ cầm của mình ra rồi kéo vài khúc ngẫu hứng, cơ mà chẳng ra giai điệu nào cả.
Cô phải tìm chuyện gì đó để làm, bằng không sẽ nhớ Thẩm Dục Lâu nhiều lắm.
Cây vĩ cầm này do cô tự mua lấy, đương nhiên là phải giấu Thẩm Chân Chân rồi.
Ngày trước, mỗi khi Thẩm Chân Chân học vĩ cầm, Khương Bảo Lê đều tranh thủ nghe lén vài buổi, thế nên cô cũng học được cách kéo thứ nhạc cụ tao nhã này.
Thầy dạy vĩ cầm của Thẩm Chân Chân từng kinh ngạc khi nghe Khương Bảo Lê kéo đàn mà không cần nhạc phổ, ông ấy còn khen cô có "rất biết cảm âm"
", sinh ra đã có năng khiếu, thậm chí còn ngỏ ý cho cô học cùng Thẩm Chân Chân.
Khương Bảo Lê chẳng biết cái gì gọi là "rất biết cảm âm", nhưng cô thấy rõ vẻ ghen ghét chẳng thèm che giấu trong mắt nàng công chúa của nhà họ Thẩm.
Cô ta khổ luyện hơn chục năm, chưa từng được thầy khen nửa lời. Vậy mà Khương Bảo Lê chỉ ngẫu hứng vài khúc đã khiến thầy kinh ngạc đến thế.
Từ đó về sau, Thẩm Chân Chân cấm Khương Bảo Lê học vĩ cầm cùng mình, thậm chí cô ta còn không cho thầy giáo đến nhà dạy, thà chịu vất vả tự đến chỗ thầy còn hơn.
Những chiếc đàn mà Khương Bảo Lê tự tiết kiệm mua được đều bị Thẩm Chân Chân đập nát, vậy nên cô không dám để cô ta thấy mình chạm vào đàn vĩ cầm nữa.
Cô đã giấu chiếc đàn này trong tủ quần áo, chỉ dám lấy ra luyện lúc Thẩm Chân Chân không có ở nhà.
Ngoài cửa sổ có đèn xe chiếu vào.
Một chiếc Bentley lướt vào ga – ra ở sau vườn hoa, Khương Bảo Lê vội vàng đặt đàn vĩ cầm xuống rồi phấn khích chạy ra khỏi phòng.
Người tài xế mặc vest chỉnh tề xách vali của Thẩm Dục Lâu vào nhà rồi giao cho người giúp việc.
"Anh Dục Lâu!"
Khương Bảo Lê chẳng kịp đợi thang máy mà vội vã chạy xuống cầu thang bộ xoay tròn.
Thẩm Dục Lâu nhìn về phía cô, anh ta nhận lấy chiếc túi Dior trong tay tài xế rồi lấy một hộp quà được gói vô cùng tinh xảo ở bên trong ra.
Ánh trăng vằng vặc hắt lên khuôn mặt lạnh lùng của chàng trai. Đường nét trên mặt anh ta không sắc sảo như Tư Độ, mà mang vẻ hờ hững, lạnh nhạt như làn gió thoảng. Cả người toát lên sự cao quý, lịch lãm khó ai bì được.
Nhưng khi cô gái xinh đẹp kia nở nụ cười rạng rỡ chạy về phía anh ta, ánh mắt lạnh như băng của anh ta bỗng dịu đi như làn tuyết từ từ tan ra trong nắng ấm.
Khương Bảo Lê giang hai tay ôm lấy anh ta.
Trên người Thẩm Dục Lâu thoang thoảng hương gỗ tinh khiết, hệt như mùi hương từ khung cửa gỗ khi nắng sớm chiếu vào.
Thẩm Dục Lâu xoa đầu cô rồi nhẹ nhàng đẩy cô ra.
"Chờ anh lâu quá, công việc xong cả rồi chứ ạ? Anh sẽ quay lại trường học chứ? Hay chú Thẩm lại bảo anh làm việc khác nữa? Anh có mệt không? Chắc anh chẳng ngủ được mấy trên máy bay đâu nhỉ…"
"Anh sẽ về trường để chuẩn bị cho bài luận văn, nhưng cũng phải đến công ty nữa." Thẩm Dục Lâu chọn ra một chủ đề để trả lời, sau đó anh nói tiếp, "Ba đang chờ anh ở phòng làm việc, anh lên đó đã."
"À, dạ." Khương Bảo Lê ngoan ngoãn gật đầu.
Lúc này, anh ta chợt vươn tay tới xoa gò má trái của cô, "Chỗ này bị sao thế?"
Cả người cô tê dại như có dòng điện chạy qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!