Trong phòng bao, trò chơi vẫn đang tiếp tục.
Khương Bảo Lê chăm chú nhìn chằm chằm vào miệng chai thủy tinh trên bàn, thấy nó hơi lệch về phía cô, nhưng cuối cùng lại chỉ trúng một cô gái mặc váy siêu ngắn ngồi bên cạnh cô.
Người đàn ông ngồi đối diện cô gái ấy nở nụ cười không mấy tốt lành, đưa tay vào hộp rút ra một tờ giấy, lớn tiếng đọc —
"Chọn tùy ý một người trong phòng, ngồi lên đùi người đó trong 30 giây."
"Cái gì vậy, Đường Tống, anh cố tình chơi em đúng không? Rõ ràng lúc chỉ trúng Tư Độ chỉ là câu hỏi thôi, tới lượt em lại bậy bạ thế này, em không tin, em muốn xem tờ giấy!" Cô gái đứng bật dậy phản bác.
Đường Tống đưa giấy cho cô ta: "Tự xem đi, ai cũng biết anh là người tuân thủ luật chơi nhất rồi mà."
Cô gái nhận lấy, quả nhiên trên giấy đúng là hình phạt ngồi lên đùi người bất kỳ trong 30 giây.
Cô hừ một tiếng, cười khổ: "Xui thật đấy."
Nói xong, ánh mắt cô nhìn thẳng về phía cuối bàn trà, nơi Tư Độ đang lười biếng tựa người một cách tùy ý.
Người đàn ông trẻ tuổi, đẹp trai nhất trong phòng.
Cũng là người giàu nhất cả cảng thành này.
Khương Bảo Lê lập tức đứng bật dậy, cười tươi rói nói: "Chị chọn em đi! Đùi em siêu mềm luôn đó!"
Cô vừa nói dứt câu thì đã bị Tư Độ nắm lấy cổ tay, kéo về bên cạnh mình.
Lực tay không nhẹ khiến Khương Bảo Lê loạng choạng ngã vào lòng anh.
Đầu gối cô chạm vào đùi anh.
Tư thế có chút lúng túng, cô vội vàng muốn dịch sang một bên, nhưng Tư Độ lại dùng một tay giữ lấy bờ vai gầy của cô, giọng trầm thấp: "Ngoan chút."
"Em là con gái mà…"
"Trai gái gì cũng không được."
"…"
Có lầm không vậy, cô đang chắn thay cho anh mà!
Anh khó chịu cái gì chứ?
Tư Độ kéo Khương Bảo Lê ngồi sát bên cạnh mình, để tránh cô không ngoan lại chạy đi "giao lưu" với đám người kia.
Cô gái kia thấy không thể đụng vào Tư Độ, đành chọn Đường Tống đối diện.
Đường Tống cười toe toét, vỗ đùi mình.
Khi cô ngồi lên, anh còn cố tình rung chân một cách khoa trương.
Cô gái hét lên một tiếng, nhưng cũng phối hợp theo rất nhiệt tình, cố ý phát ra tiếng động từng đợt như đang "lên sóng".
Lên bổng xuống trầm, khiến người ta nghe mà đầu óc lại bắt đầu mơ màng.
Khương Bảo Lê giả vờ cười theo mọi người, nhưng tai cô đã bắt đầu nóng bừng.
Dù bình thường tỏ ra như tay chơi lão luyện, thực ra cô là người "trong trắng" nhất ở đây – trừ Tư Độ ra.
Thật ngại chết mất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!