Chương 45: Ác ma

Khương Bảo Lê bắt taxi đến Lucid Bar, một quán bar âm nhạc khá nhỏ, nhưng rất có gu.

Không giống những hội sở cao cấp mà Thẩm Dục Lâu và đám người đó thường đến để bàn chuyện làm ăn.

Lucid Bar có không gian thanh nhã yên tĩnh, có ca sĩ hát nhạc dân ca đệm đàn trên sân khấu, giai điệu nhẹ nhàng giữa đêm muộn, không ồn ào, không náo nhiệt, mang lại cảm giác rất "tiểu tư sản".

(Tiểu tư sản: tầng lớp trung lưu có thu nhập, tài sản trung bình hoặc thấp hơn đại tư sản.)

Khách trong các phòng ngồi đa phần là sinh viên trẻ tuổi.

Không ngờ, Tư Độ đi chơi với bạn, lại chọn đến một nơi thế này.

Cô tìm đến phòng riêng nơi họ đang ngồi, đẩy cửa bước vào, liếc mắt một cái liền thấy Tư Độ ở cuối bàn trà dài.

Anh lười biếng tựa vào ghế sofa, tay cầm một lá bài, vẻ mặt thản nhiên lạnh nhạt.

Mấy người bạn bên cạnh anh ăn mặc thời thượng, Khương Bảo Lê chỉ nhận ra Hàn Lạc – người cô từng gặp ở hòn đảo Bahamas lần trước – lúc nào cũng cười toe toét, trông có vẻ hơi lầy nhưng lại rất dễ gần.

Thật ra, có thể làm bạn với kiểu "cô độc vương" như Tư Độ, chắc chắn cũng phải có chút mặt dày mới được.

Thấy cô bước vào, Hàn Lạc cười vẫy tay chào cô trước —

"Chị dâu đến rồi à?"

Không đợi Tư Độ lườm, Khương Bảo Lê đã tự nhiên đón lời, cười đáp:

"Gọi gì mà chị dâu, còn chưa có tí gì chính thức đâu."

"Chuyện sớm muộn thôi mà."

"Còn phải xem học trưởng Tư Độ có cho em cơ hội không nữa." Khương Bảo Lê thoải mái nói với mọi người, "Mấy anh phải giúp em một tay đó nha."

"Đương nhiên rồi! Nhớ Bahamas không, khi đó tôi giúp chị cỡ nào hả?"

"Mai mốt cưới, mời anh ngồi bàn chính."

"Ha ha ha, được luôn!"

Tư Độ nghe bọn họ tung hứng như vậy, mắt gần như lật ngược lên trần nhà.

Toàn giả tạo.

Khương Bảo Lê liếc nhìn quanh phòng bao.

Các cậu ấm con nhà giàu mỗi người đều có một cô gái xinh đẹp ngồi cạnh, nhưng điều bất ngờ là – mấy cô nàng ấy ăn mặc rất kín đáo.

Áo khoác bọc kín mít, trông vô cùng ngoan ngoãn.

Khương Bảo Lê chủ động chào hỏi, mấy cô gái cũng rất nhiệt tình đáp lại, kéo cô ngồi xuống rồi ríu rít khen nức nở —

"Chị Bảo Lê, hôm nay chị trang điểm đẹp quá!"

"Chiếc váy cũng xinh ghê, là Tư Độ mua cho chị hả?"

"Chị làm sao mà cưa đổ được Tư Độ thế? Em tò mò quá trời luôn."

Khương Bảo Lê ứng phó thành thạo, ánh mắt lướt qua nhìn Tư Độ.

Anh ném bài xuống bàn, ngẩng đầu nhìn cô: "Lại đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!