Sáng hôm sau tỉnh dậy, Khương Bảo Lê hoàn toàn không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra tối qua.
Cô chỉ cảm thấy đầu óc ong ong.
Hôm nay là cuối tuần, Tư Độ có ở nhà, nhưng cả buổi sáng đều bận rộn trong thư phòng.
Khương Bảo Lê đứng trước cửa, do dự mấy lần, cuối cùng vẫn không dám vào làm phiền.
Mãi đến chiều, cô nhìn thấy Tư Độ từ xa, đang ở bên bãi cỏ, đẩy chiếc xe đạp leo núi của mình, bước lên yên xe, loạng choạng đạp được vài mét.
Ánh nắng bao phủ lấy thân người anh, tông màu ấm áp, nền xanh tươi sáng, rực rỡ như một bức tranh.
Khương Bảo Lê xuống lầu, nói với anh:
"Tư Độ, em phải đi rồi."
"Đi đâu?"
"Về trường chứ sao, em phải đi học rồi."
Anh chống một chân dưới đất, giữ vững chiếc xe đạp, giọng điệu bình thản:
"Cô có thể đi học, nhưng tối phải về."
"Em cũng không thể cứ ở mãi trong nhà anh được." Khương Bảo Lê lấy mũi chân day day lên bãi cỏ, lẩm bẩm, "Dù sao cũng đâu phải… người yêu."
"Người yêu?" Tư Độ hừ lạnh một tiếng, "Cô đang mơ giữa ban ngày đấy à?"
"……"
Khương Bảo Lê cạn lời: "Rồi rồi rồi, là em mơ mộng hão huyền, vậy em dọn đi được chưa!"
"Không được."
"Tại sao!"
Tư Độ không nhìn cô, mắt dừng lại ở tay lái xe đạp, giọng nhàn nhạt:
"Cô từng nói muốn trả ơn tôi, dạy tôi đi xe đạp. Tôi vẫn chưa học xong."
Khương Bảo Lê ngẩn người: "Hôm qua, chẳng phải anh đã biết đi rồi sao?"
Tư Độ không trả lời, chân dài bước lên xe đạp, mới đạp được vài vòng, tay lái lệch sang một bên, cả người lẫn xe ngã nhào xuống bãi cỏ.
Khương Bảo Lê: ……
Tư Độ chậm rãi đứng dậy, phủi cỏ trên người, sắc mặt bình thản.
Không chút dáng vẻ chật vật vì té ngã.
"Tôi học cái gì cũng chậm." Anh ngước mắt lên, nhìn chằm chằm vào cô:
"Bông hồng nhỏ, cô phải kiên nhẫn một chút."
Cô cũng chẳng biết nên nói gì.
Dù sao thì, việc đã hứa thì phải làm cho trọn.
Cả buổi trưa, Khương Bảo Lê đều ở lại dạy Tư Độ đạp xe đạp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!