Quản gia dẫn Khương Bảo Lê vào trong biệt thự.
Biệt thiệt này lớn như một tòa thành vậy.
Từ phòng khách đến phòng ngủ phảu đi qua một đoạn hành lang khá dài.
Dọc tường hành lang treo nhiều bức họa, lọt vào mắt Khương Bảo Lê là bức "Vétheuil" của danh họa Monet. Cô nhớ ra, trong phòng làm việc của Thẩm Đình Sơn cũng có một bản sao của bức tranh này. Ông ấy say mê tranh Monet, nhưng có lẽ vận may không mỉm cười nên chỉ toàn thu thập được tranh chép, còn bản gốc thì hiếm hoi vô cùng.
Ở cuối hành lang có một cây đàn piano Steinway đen tuyền, kiêu hãnh đứng cạnh khung cửa sổ, tỏa ra thứ ánh sáng mềm mại như một tuyệt tác nghệ thuật.
Khương Bảo Lê có đam mê mãnh liệt với âm nhạc nên không nhịn được tò mò: "Tư Độ biết đánh đàn dương cầm sao?"
Quản gia trả lời: "Cậu chủ biết chơi nhiều nhạc cụ, nhưng hiếm khi biểu diễn lắm. Đôi khi cậu ấy còn viết nhạc nữa."
Khương Bảo Lê thầm giễu cợt, chẳng biết tên ác ma đó sẽ viết ra "tác phẩm" âm u, bi. ến th. ái đến nhường nào nữa.
Các cậu ấm cô chiêu nhà trâm anh thế phiệt ít nhiều gì cũng được tiếp xúc với nghệ thuật từ nhỏ. Kể cả không có năng khiếu thì họ vẫn được những bậc thầy danh tiếng chỉ dạy, tiền bạc sẽ lấp đầy những chỗ thiếu sót
Người bình thường như Thẩm Chân Chân… học đàn vĩ cầm suốt mười năm mà bây giờ cũng có thể bao trọn phòng hòa nhạc Strawberry bên bờ biển, tổ chức buổi hòa nhạc cá nhân.
…
Suốt cả quãng đường, quản gia đã phải vắt óc suy nghĩ, tìm hiểu mối quan hệ giữa Khương Bảo Lê và cậu Tư Độ.
Hầu hết những cô gái muốn bám víu vào cậu chủ, ngay cả cổng biệt thự còn chẳng vào được. Họ đều bị mấy con chó dữ trong vườn hoa dọa sợ đến mức chạy trối chết.
Cũng có vài người bạn của cậu chủ đặt chân ào nhà, nhưng dù là mở tiệc hay tiếp đãi bình thường thì chỉ hoạt động ở tầng một, tầng hai mà thôi.
Tầng ba có phòng tắm và phòng ngủ, đó chính là không gian riêng tư của cậu chủ nên ngay cả người giúp việc cũng bị giới hạn thời gian lúc lên đó.
Bởi vậy, quản gia phải ngẫm nghĩ, suy đoán ý định và động cơ của cậu chủ khi giữ cô gái này lại qua đêm.
Câu nói "đưa cô ấy đi tắm" chẳng phải là muốn đưa cô ấy lên tầng ba hay sao?
Vì chỉ có tầng ba mới có phòng tắm.
Quản gia lén lút nhìn Khương Bảo Lê.
Tuy hơi gầy nhưng dáng người lại thanh thoát đầy đặn, làn da trắng mịn như ngọc, ngũ quan mang một vẻ đẹp quyến rũ khó tả.
Quả là "mỹ nhân".
Cuối cùng, quản gia đưa ra một quyết định vô cùng lớn mật…
Đưa cô gái này đến phòng ngủ của cậu chủ.
"Cô Khương, cô đợi trong phòng nghỉ một lúc nhé." Anh ta giữ nút mở thang máy để Khương Bảo Lê bước vào, thấy trên người cô toàn là máu, anh ta nói tiếp, "Cô có thể sử dụng phòng tắm trong phòng ngủ, người giúp việc đã chuẩn bị quần áo phù hợp với cô rồi."
Khương Bảo Lê vội hỏi: "Bao giờ Tư Độ về vậy?"
"Chưa biết nữa. Nhưng giờ giấc làm việc và nghỉ ngơi của cậu chủ luôn ổn định, tôi tin cậu ấy không về muộn quá đâu."
"Anh ta làm thế với tất cả mọi người ạ?"
"Ý cô là sao?"
"Thả chó để dọa nạt con gái, dọa đủ rồi thì đưa vào nhà, cho người ta ngủ một giấc?" Khương Bảo Lê chẳng hề kiêng kỵ khi nói chuyện với người quản gia này, "Hay là quay vài đoạn video để uy hiếp, bắt con gái nhà người ta làm chuyện gì đó quá đáng?"
Cô nói một tràng như súng liên thanh, giọng điệu như chứa đựng nỗi tức giận bị đè nén đến tột độ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!