Chương 37: Trêu chọc

Khương Bảo Lê vạn lần không hiểu tại sao Tư Độ lại đột nhiên tốt bụng muốn cho cô đi nhờ một đoạn.

Trên xe, anh cứ cầm bút cảm ứng vẽ vời trên máy tính bảng.

Khương Bảo Lê liếc nhìn trộm, trên màn hình trắng vẽ hình xoắn ốc DNA, các vị trí khác nhau ghi các giá trị khác nhau.

Anh đang… nghiêm túc làm việc sao?

Gương mặt nghiêng như được chạm khắc tỉ mỉ, dáng vẻ làm việc vô cùng tập trung.

Trước đây Khương Bảo Lê luôn cầu xin anh đến dự buổi họp phụ huynh kiêm hội chợ của em trai cùng cô.

Bởi vì em trai cô đã nói, cả nhà sẽ cùng nhau tham gia các trò chơi do trường tổ chức tại hội chợ.

Càng được nhiều điểm tích lũy thì điểm cuối kỳ sẽ càng cao.

Mỗi gia đình giới hạn ba người.

Ba người chắc chắn sẽ có lợi thế hơn hai người.

Tư Độ cũng không trực tiếp từ chối, anh nói nếu anh vui thì sẽ đi cùng cô.

Cô thì hay rồi, một bát canh gà độc đưa người ta vào thẳng phòng ICU.

Bởi vậy cô nào dám nhắc lại chuyện họp phụ huynh nữa. Cô bèn nói với em trai rằng chỉ có một mình cô đến tham gia mà thôi.

Tuy em trai đồng ý, nhưng giọng điệu có vẻ hơi thất vọng.

Trên xe, Khương Bảo Lê không mấy hy vọng hỏi một câu: "Tư Độ, thì… hôm nay anh có bận không, có rảnh đến dự hội chợ ở trường Gia Thanh cùng em không? Nghe nói chỉ cần hoàn thành ba trò chơi, lấy được điểm tích lũy là có thể về rồi, sẽ không mất nhiều thời gian của anh đâu…"

Lời còn chưa dứt, Tư Độ đã nói: "Không bận."

"Hả???"

Khương Bảo Lê nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Tư Độ chậm rãi đặt bút xuống, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào cô, anh lặp lại: "Không bận, có thể đi."

Hôm nay mặt trời mọc từ sao Diêm Vương à?

Lúc này Khương Bảo Lê mới phát hiện, con đường tài xế đang đi không phải đến công ty của anh mà thẳng hướng tới trường tiểu học tư thục Lạc Lan, nơi Thẩm Gia Thanh đang học.

Anh mời cô lên xe, chẳng lẽ là định cùng cô đến dự họp phụ huynh kiêm hội chợ sao?

Khương Bảo Lê không dám tin.

"Tư Độ, hôm nay anh… rảnh lắm sao?"

"Rảnh."

"Ngay từ đầu anh đã quyết định đến dự họp phụ huynh của Gia Thanh cùng em rồi?"

"Ừ."

"Rốt cuộc anh có âm mưu gì?" Khương Bảo Lê áp lưng vào cửa xe, cảnh giác hỏi, "Mau khai thật đi."

Tư Độ nhịn xuống ý muốn trợn mắt, nở với cô một nụ cười dịu dàng: "Không có, chỉ muốn có nhiều tương tác với cô hơn."

Khương Bảo Lê có chút sợ hãi…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!