Tư Độ đẩy cửa bước vào phòng tắm.
Khương Bảo Lê đang ngồi bên bồn tắm, đối diện tấm gương lớn phủ kín tường, kiểm tra những vết thương trên người.
Dưới ánh đèn vàng ấm, chiếc váy ngủ đã tuột xuống eo.
Đường cong của eo rất đẹp.
Cô ôm chiếc khăn tắm trắng, để lộ ra làn da trắng mịn phía sau lưng.
Hai xương bả vai xinh đẹp tựa đôi cánh bướm.
Vết trầy nằm phía dưới bả vai phải, xung quanh đã thâm tím.
Khương Bảo Lê nghe tiếng bước chân, ngẩng đầu nhìn thấy anh trong gương.
Tư Độ cầm tuýp thuốc, ánh mắt đổ dồn xuống lưng cô.
Anh không phải quân tử, cũng chẳng che giấu điều ấy.
Kẻ đứng trên cao, chưa bao giờ cần mặt nạ ngụy trang.
"Ngồi yên." Giọng anh trầm hơn bình thường.
Khương Bảo Lê nghe lời ngồi thẳng dậy, phô bày hoàn toàn phần lưng trước mặt anh, ngón tay vô thức siết chặt chiếc khăn tắm trước ngực.
Ngay cả không khí… cũng trở nên thật ngột ngạt.
Đối diện cô là tấm gương lớn.
Nhìn qua gương có thể thấy đôi mắt đen thăm thẳm của Tư Độ, Khương Bảo Lê đoán, có lẽ trong mắt bác sĩ thật sự không có khái niệm giới tính.
Mà cô trong mắt anh, chắc cũng chẳng khác gì một xác chết.
Tư Độ vén mái tóc sau gáy cô, đầu ngón tay lướt qua làn da.
Cô khẽ run lên…
"Run gì, tôi có ăn thịt cô đâu." Giọng anh bình thản.
"Tôi nghĩ đến chuyện tay anh từng chạm vào mấy vị "thầy kia."
"Hy vọng một ngày, cô cũng có thể trở thành "thầy" của tôi."
*Để các bạn không quên thì nhắc lại tí, "thầy" ở đây là cách gọi tôn trọng những người hiến xác cho khoa học.
Qua gương, Khương Bảo Lê thấy khóe miệng anh nhếch lên nụ cười mỉm.
"……"
Vậy thì cứ chờ đấy!
Chẳng mấy chốc, cô ngửi thấy mùi thảo dược thanh mát từ gel thuốc.
Bông gòn thấm thuốc chạm vào vết thương, Khương Bảo Lê vô thức co người lại:
"Shhh… đau!"
"Đừng cử động." Tư Độ ấn lên xương bả vai của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!