Chương 30: Bôi thuốc

Lên xe rồi, Khương Bảo Lê mới cảm nhận được hơi thở gượng gạo bấy lâu bỗng chốc tan biến, toàn thân rã rời không còn chút sức lực.  

Cô không phải là cô gái ngây thơ trong toà tháp, trải qua chuyện như vậy, ngoài nỗi sợ hãi, cô còn phải phản kháng, phải trả thù, khiến những kẻ làm hại mình phải trả giá gấp trăm lần…  

Nghĩ đến Thư Hân Đồng, vẫn cảm thấy vừa rồi đánh chưa đủ, nhưng lần này vào đồn cảnh sát, cô ta khó lòng mà ra được.  

Trong điện thoại, tin nhắn của Kiều Mộc Ân liên tục hiện lên.

Mộc: "Xin lỗi Bảo Lê, lúc nãy cảnh sát liên lạc với mình, mình mới biết Thư Hân Đồng đã lấy điện thoại của mình làm chuyện tổn thương cậu! Cô ta thật quá đáng!"  

Mộc: "Lúc đó mọi người cùng uống trà chiều, điện thoại mình không đặt mật khẩu, để trên bàn, đúng lúc mình vào nhà vệ sinh, cô ta dùng điện thoại của mình nhắn tin cho cậu, xóa hết đoạn chat, giờ mình mới biết."  

Mộc: "Cậu không sao chứ?"  

Khương Bảo Lê không tin cô ta, cũng chẳng buồn trả lời.  

Cô đặt điện thoại xuống rồi co người trên chiếc ghế da êm ái của chiếc Maybach, đến cử động ngón tay cũng không còn sức.  

Cô nhắm mắt lại, trong đầu lập tức hiện lên ánh mắt tham lam như sói lang của lũ đàn ông kia, trong khoảnh khắc, cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng, suýt nữa thì nôn ra.  

Tư Độ cũng đang nhắm mắt dưỡng thần, thấy cô muốn nôn, phản xạ tự nhiên của cơ thể là vỗ lưng giúp cô lấy lại hơi.  

Khương Bảo Lê chớp mắt nhìn sang, thế là bàn tay đang giơ lên lập tức rụt lại, anh gằn giọng: "Dám nôn trong xe tôi, tôi quăng cô ra ngoài…"  

Khương Bảo Lê lập tức nôn thốc nôn tháo.  

Cô chưa ăn tối, nhưng lũ đàn ông kia vừa ép cô uống rất nhiều rượu…  

Giờ trong xe tràn ngập mùi rượu, quần của Tư Độ… cũng bị cô nôn ra, trông thảm hại đến không chịu nổi. 

Tài xế hoảng hốt dạt xe vào lề đường.  

Khương Bảo Lê mở cửa bò ra ngoài, sau đó khom người bên vệ đường nôn khan một hồi, mắt cô đỏ hoe, mũi cũng đỏ ửng.

Một lát sau, cô quay đầu nói: "Xin… xin lỗi. Dừng ở đây là được rồi, tôi… sẽ bắt taxi về."  

Không biết là nói với tài xế hay với Tư Độ.  

Tài xế đúng là hồn xiêu phách lạc.  

Đây là người phụ nữ đầu tiên dám nôn trong xe Tư Độ, còn nôn lên cả người anh.  

Với tính khí của cậu chủ… chẳng phải sẽ lột da cô ra sao?  

Anh ta vội lấy khăn ướt khử trùng đưa cho Tư Độ, giúp anh lau vết bẩn trên quần.  

Tư Độ cầm lấy khăn, lau qua loa rồi nghiêng đầu quát: "Đứng làm gì đó?"  

"Hả?"  

"Nước."  

Tài xế hơi chậm hiểu, nghĩ một chốc mới biết là bảo anh ta lấy nước cho Khương Bảo Lê.  

Hả?  

Không tức giận sao?  

Tài xế lấy chai nước khoáng ra từ cốp xe, Tư Độ đón lấy, vặn nắp rồi đưa tới trước mặt Khương Bảo Lê.  

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!