Khương Bảo Lê nhận được tin nhắn của Kiều Mộc Ân.
"Tối nay 9 giờ, tại phòng VIP số 6 của câu lạc bộ Zenith, mình có hẹn với D cùng hát karaoke. Cậu có muốn đến chơi không, mình sẽ giới thiệu hai người làm quen."
Khương Bảo Lê nghe Kiều Mộc Ân nói vậy, đầu óc nóng lên, không suy nghĩ nhiều mà đồng ý ngay.
Tính Khương Bảo Lê vốn rất thận trọng, nhưng đối với âm nhạc, cô rất dễ bị kích động, có lẽ còn cuồng nhiệt hơn cả fan cuồng của thần tượng nào đó.
Cả buổi chiều hôm đó cô ngồi chuẩn bị những câu hỏi muốn trao đổi với D về "vengeance" và "rose", cô cũng muốn biết anh ấy là người như thế nào, cuộc sống ra sao.
Cô hâm mộ anh ấy đã lâu, được gặp mặt anh ấy đúng là chuyện nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
9 giờ tối, Khương Bảo Lê trang điểm kỹ càng, mặc chiếc váy dài tay màu trắng mà cô ưng ý nhất, khoác thêm chiếc áo khoác gió màu lá úa, mang theo sắc thu, bước vào câu lạc bộ Zenith.
Đây là một quán bar vũ trường náo nhiệt, sàn nhảy ở sảnh lớn có rất nhiều nam nữ đang lắc lư nhảy nhót.
Tiếng nhạc metal bass trầm và tiếng trống làm màng nhĩ Khương Bảo Lê đau nhức.
Lạ quá. D sẽ đến những nơi như thế này sao?
Khác với hình tượng của thần tượng mà cô hình dung trong đầu.
Cô cảm thấy anh ấy là người lạnh lùng, thậm chí là cô độc, không thích giao tiếp với người khác, anh ấy có thế giới nội tâm vô cùng phong phú, và… một nhân cách mạnh mẽ.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cô đâu hiểu rõ D là người như thế nào.
Chỉ khi gặp mặt mới biết được.
Khương Bảo Lê lên thang máy, đến phòng VIP số 6 trên tầng 3 của quán bar như đã hẹn.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, Khương Bảo Lê đã cảm thấy có điều không ổn.
Trong phòng không có Kiều Mộc Ân, bên cạnh bàn trà hình chữ nhật có năm sáu người đàn ông trung niên đang ngồi.
Khói thuốc mù mịt, mùi hương vô cùng khó chịu.
Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu…
Không, trong này không có D, bọn họ không phải.
Khương Bảo Lê ngẩng đầu, liếc nhìn biển số phòng số 6 rồi lập tức cảnh giác, vội vàng lùi ra——
"Xin lỗi, tôi đi nhầm phòng."
Nói xong, cô quay người bỏ chạy, cô không kịp đợi thang máy mà chạy về phía cầu thang bộ.
Mấy người đàn ông trung niên phía sau đã đuổi theo.
Khương Bảo Lê không cần quay đầu lại cũng nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, cô nghe thấy bọn họ hét lớn: "Bắt lấy cô ta! Đừng để cô ta chạy thoát!"
Cô lấy điện thoại ra, theo bản năng nhấn số khẩn cấp 0.
Số 0 được cài đặt là số điện thoại của Thẩm Dục Lâu.
Ngay khi Khương Bảo Lê nhấn số, mấy tên đàn ông lực lưỡng đã đuổi kịp cô, chúng túm lấy cánh tay và vai cô, kéo cô trở lại trước cửa phòng VIP số 6.
Dù Khương Bảo Lê có giãy giụa thế nào, cô cũng không thể địch lại sức lực của mấy sinh vật đực to lớn này.
Kêu cứu cũng vô ích, lúc này tất cả các phòng VIP trên tầng 3 của câu lạc bộ Zenith đều đóng kín cửa, ngay cả bóng dáng nhân viên phục vụ cũng không thấy đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!