Chương 16: Từng bước xâm chiếm

Khương Bảo Lê mất ngủ cả đêm, cứ nằm trên giường trằn trọc mãi.

Chỉ cần nhắm mắt lại là hình ảnh nóng bỏng trong bóng tối lại hiện lên trong đầu.

Lúc đó cô chỉ cầu thành công, gần như đã dùng hết mọi thủ đoạn, tùy ý làm bậy với cái đó.

Nghĩ đi nghĩ lại… Khương Bảo Lê thật sự hận không thể tự tử cho xong!

Cô ra sức đập đầu vào gối như cái búa.

"Ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc!"

Trước đó cô từng nghe Thẩm Dục Lâu nhắc đến chuyện định tặng du thuyền "Sao Sáng Dưới Biển Sâu" cho Tư Độ, nên đương nhiên phòng tổng thống trên tầng cao nhất cũng là phòng của Tư Độ rồi.

Sao cô lại… phạm phải sai lầm ngu ngốc như vậy chứ?

Lúc đó trông Tư Độ rất tức giận, gân xanh trên mặt nổi lên cả rồi.

Hẳn là anh cho rằng Thẩm Dục Lâu bảo cô đến dụ dỗ anh đây mà.

Toang rồi, hy vọng sẽ không ảnh hưởng đến hợp tác của dự án tiếp theo.

Khương Bảo Lê mất hết cả buồn ngủ, cô khoác chiếc áo choàng lụa mỏng manh rồi đi đến bên cửa sổ.

Trời vẫn chưa sáng, mưa phùn bay lất phất, đèn đường trong mưa nhòe thành những vầng sáng mờ ảo.

Khương Bảo Lê loáng thoáng thấy có bóng người đứng dưới đèn đường, cô còn tưởng mình hoa mắt nhìn nhầm nên vội vàng mở cửa sổ ra.

Mưa lạnh mang theo hương dành dành trong sân, tạt vào mặt mát lạnh.

Khương Bảo Lê trông thấy Thẩm Dục Lâu đang đứng trong mưa, cả người ướt sũng.

Lòng cô thắt lại, cô vội vàng cầm lấy ô, chân trần chạy xuống lầu, xương ô bị gió thổi đến xiêu vẹo.

Thẩm Dục Lâu ngâm mình trong mưa, cà vạt bị gió kéo lệch, mắc trên áo sơ mi, tóc tai ướt sũng, dính bết trên trán.

"Anh Dục Lâu!" Mặt ô vừa vặn che đỉnh đầu anh, "Sao lại đứng dầm mưa ngoài này?"

Thẩm Dục Lâu từ từ ngẩng đầu lên, sắc mặt anh ta trắng bệch, giọt mưa chảy dài trên gò má sắc sảo.

Khương Bảo Lê nhớ đến dáng vẻ nâng ly sâm panh ung dung tự tại của anh ta trong bữa tiệc, vậy mà giờ phút này, anh ta như cành hồng bị mưa dập tả tơi.

Khương Bảo Lê nắm lấy tay anh ta, lúc này cô mới nhận ra tay người nọ lạnh như băng.

"Sao vậy?" Khương Bảo Lê đau lòng đến mức giọng nói như nghẹn đi.

Thẩm Dục Lâu ngơ ngác nhìn cô, không nói một lời. Đáy mắt như đang vụn vỡ.

Tim Khương Bảo Lê đau đến tê dại, cô không hỏi nhiều nữa, chỉ nói: "Về nhà trước đã, em pha nước cho anh tắm."

Cô kéo Thẩm Dục Lâu về phòng anh ta rồi vào phòng tắm xả nước.

Trong tiếng nước chảy rào rào, hơi nóng dần lan tỏa khắp phòng tắm.

Thẩm Dục Lâu mệt mỏi tựa vào tường.

Áo sơ mi thấm đẫm nước mưa dính chặt vào ngực anh ta, lộ ra đường nét cơ bắp săn chắc ẩn bên dưới lớp áo.

"Anh Dục Lâu, anh ngâm mình một lát đi." Khương Bảo Lê không nhìn Thẩm Dục Lâu mà nhẹ nhàng cởi từng chiếc cúc áo cho anh ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!