Khương Bảo Lê nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt đen như mực của Tư Độ, cô thấy mình giống hệt một con cừu non đang chờ bị giết thịt…
Cô lạnh cả người, toàn thân run rẩy.
Cô biết rằng Tư Độ sẽ không bao giờ cho ai bữa trưa miễn phí một cách vô cớ. Nếu anh hỏi như vậy thì chắc chắn trong lòng anh đã có câu trả lời rồi.
Khương Bảo Lê hỏi thẳng: "Anh muốn tôi cảm ơn anh như thế nào?"
"Cô uống rượu khá tốt, hãy giúp tôi đỡ rượu một lần đi."
Khương Bảo Lê hơi bối rối.
Cô chưa từng thấy Tư Độ say rượu bao giờ.
Chẳng lẽ anh cũng không thể uống nhiều ư?
Không thể uống rượu mà cứ thích ép người khác uống, loại người gì vậy chứ…
"Không phải anh định đưa tôi vào bệnh viện lần nữa đấy chứ?"
"Ép hay không ép là việc của tôi." Tư Độ tỏ ra kiêu ngạo, "Còn đồng ý hay không là việc của cô."
Khương Bảo Lê thực sự không muốn uống nhiều rượu như vậy nữa, nhưng so với cái dạ dày thì khuôn mặt vẫn quan trọng hơn!
"Được thôi!" Khương Bảo Lê đồng ý ngay lập tức, "Khi nào?"
"Thứ Tư tuần sau, sinh nhật tôi."
Trong khoảng thời gian này, Khương Bảo Lê đã nghe không ít người nhắc đến việc Tư Độ sắp tổ chức sinh nhật. Kiều Mộc Ân còn định biểu diễn tài năng trong ngày hôm đó, hình như là hát một bài nào đấy…
Cô nghe mấy cô gái bàn tán về sinh nhật của Tư Độ, cảnh tượng xa hoa tột độ, như thể họ đã tận mắt chứng kiến vậy.
Họ nói năm ngoái nhà họ Tư bao trọn tầng 123 của khách sạn Lệ Tư để tổ chức tiệc trưởng thành cho Tư Độ.
Đó là khách sạn xa hoa nhất Hồng Kông, toàn bộ kính của tầng 123 được thay thế bằng kính một chiều – khách mời có thể đứng bên cửa sổ sát đất ngắm nhìn toàn cảnh vịnh biển về đêm.
Đúng 0 giờ, tám chiếc trực thăng bay lên bầu trời, tạo nên màn trình diễn pháo hoa "thác sao trên trời" vô cùng hoành tráng.
Toàn Hồng Kông đều đổ dồn sự chú ý vào đó.
Thật lòng mà nói, Khương Bảo Lê cũng rất muốn đến xem cảnh tượng hoành tráng này, nhưng cô thật sự không ngờ Tư Độ lại bắt mình làm việc vặt trong sinh nhật của anh.
Sinh nhật thì… chắc sẽ không uống quá nhiều rượu đâu nhỉ?
Dù sao thì, chẳng ai ở Hồng Kông dám ép vị "thiếu gia" này uống rượu.
Khương Bảo Lê đồng ý, Tư Độ lập tức đứng dậy: "Đi theo tôi."
Tư Độ Đi được vài bước, thấy Khương Bảo Lê vẫn đứng yên tại chỗ như cây mọc rễ, anh mất kiên nhẫn nói thêm một câu: "Cô có đi không?"
Khương Bảo Lê không muốn vào phòng của Tư Độ, nhưng cô nào dám cãi lời, nên chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời đi theo người nọ.
Tầng hầm dưới đất là một phòng thí nghiệm y tế cực kỳ sáng sủa và rộng rãi, không khí thoang thoảng mùi thuốc khử trùng.
Tư Độ đã thay áo blouse trắng, đeo khẩu trang và găng tay trắng, anh nhanh nhẹn lấy mấy ống thuốc từ tủ đông ra, pha chế thành một loại gel hỗn hợp.
Xong xuôi tất cả, anh đi đến trước mặt Khương Bảo Lê rồi bôi gel lên mặt cô.
Khoan đã, chuyện gì đang xảy ra vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!