Thấy Kiều Mộc Ân nhìn về phía mình, Khương Bảo Lê lập tức mỉm cười lịch sự với cô ta rồi cất bước rời đi.
Nhưng chưa đi được mấy bước thì Kiều Mộc Ân đã đuổi theo gọi cô lại:
"Khương Bảo Lê, đợi một chút."
Khương Bảo Lê thực sự không thích Kiều Mộc Ân, dù cô ta không tệ như Thẩm Chân Chân, nhưng cô ta là người giả tạo, rất rất rất giả tạo.
Tuy nhiên, đôi khi Khương Bảo Lê cũng tự hỏi chính mình: Có phải do tính mình tệ quá hay không?
Tóm lại, trong toàn bộ Học viện Hughton này, số người cô không ghét chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi.
Khương Bảo Lê hít một hơi thật sâu rồi quay người lại với nụ cười trên môi: "Vừa rồi đi ngang qua nghe thấy cậu kéo đàn vĩ cầm nên mình dừng lại nghe thêm một chút, đừng để ý nhé."
"Sao lại thế được. Mình rất vui khi cậu nghe mình biểu diễn, cậu thấy mình kéo đàn thế nào?"
"Mình không hiểu nhiều về âm nhạc đâu."
Kiều Mộc Ân không nghĩ rằng một "người ngoại đạo" như Khương Bảo Lê có đủ tư cách để bình luận về mình, cô ta chỉ muốn nghe cô khen vài câu mà thôi.
Đây là phép lịch sự cơ bản trong giao tiếp.
Nhưng Khương Bảo Lê lại rất keo kiệt, cô chẳng thốt ra một lời khen nào cả.
Kiều Mộc Ân thầm nghĩ: Có lẽ con nhỏ đến từ vùng quê này ghen ghét người giàu đây mà.
Nhưng cô ta vẫn muốn "cảm hóa" Khương Bảo Lê.
"Nghe Chân Chân nói, trước đây cậu từng lén luyện vĩ cầm, nếu có hứng thú thì hãy đến tìm mình nhé, mìnhcó thể dạy cậu."
"Ừm, cảm ơn, mình nên học tốt chuyên ngành ballet của mình thì hơn." Khương Bảo Lê không chấp nhận lời mời, cũng không tỏ ra biết ơn người nọ.
Kiều Mộc Ân rất không thoải mái khi thấy cô thờ ơ như vậy.
Hiển nhiên, Khương Bảo Lê biết cô ta đang khó chịu.
Trong trường có rất nhiều cô gái muốn làm quen và kết bạn với Kiều Mộc Ân, bây giờ cô ta sẵn lòng cho Khương Bảo Lê một cơ hội, vậy mà cô lại không cảm thấy vinh dự, cũng chẳng thấy biết ơn, đúng là không biết điều!
Đúng là Khương Bảo Lê không biết điều thật, vốn dĩ nguyên tắc hành xử của cô là làm người khác khó chịu, còn mình thì thoải mái. Nhất là những kẻ như Kiều Mộc Ân, muốn lợi dụng việc kết bạn với cô ấy để khoe khoang sự lương thiện của mình, rằng họ không hề ghét bỏ một kẻ bần cùng như cô, sẵn lòng hạ mình để giúp đỡ cô.
Thật là đức tính "tuyệt vời" biết bao.
Khương Bảo Lê bước tiếp, chẳng buồn đáp lại cô ta, vậy mà Kiều Mộc Ân lại đuổi theo: "Cậu còn nhớ Trần Gia không?"
"Ai?"
"Cô gái mà cậu đã giúp đỡ đấy."
Khương Bảo Lê có chút ấn tượng với cái tên này, hình như cô gái bị bắt nạt trong đoạn video của Thư Hân Đồng tên là Trần Gia thì phải.
"Cậu nghĩ mình đã giúp cô ấy, nhưng thực ra, cậu đã hại cô ấy rồi. Trần Gia khiến đám Thư Hân Đồng phải đến đồn cảnh sát một chuyến, nhưng hình phạt nặng nhất cũng chỉ là bị phê bình giáo dục một trận, bị chửi vài câu trên mạng là xong. Bây giờ sóng gió dư luận đã qua nên chúng vẫn ngang ngược vô cùng, đâu có ai quản được. Cũng vì chuyện này mà chúng càng lấn tới, bắt nạt Trần Gia nhiều hơn."
Kiều Mộc Ân thở dài, "Cô ấy thật sự rất đáng thương, mình đã gặp mấy lần rồi."
Khương Bảo Lê nhíu mày nhìn vẻ giả tạo của Kiều Mộc Ân: "Nếu thấy đáng thương, sao không ngăn cản?"
Thích đóng vai tiểu thư tốt bụng lắm mà?
Suýt nữa là cô đã thốt ra câu nói này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!