Chương 10: Khó Theo Đuổi

Khương Bảo Lê bị Tư Độ kéo vào thang máy.

Thang máy đi thẳng lên tầng cao nhất của Bệnh viện tư nhân Mosen, lúc cửa mở ra, cô mới phát hiện tầng cao nhất là một căn phòng sinh hoạt rất sang trọng và tiện nghi.

Tư Độ không nói gì, anh kéo cô vào phòng rồi ném lên ghế sofa.

Khương Bảo Lê chưa kịp ngồi vững đã thấy Tư Độ cởi bỏ quần áo thật dứt khoát.

Không phải cô chưa từng thấy phần thân trên của anh, nhưng lúc đó ánh sáng lờ mờ nên cô chỉ nhìn thấy đường nét bên ngoài mà thôi. Giờ đây, ở cự ly gần đến vậy, cô mới chiêm ngưỡng được vóc dáng gần như hoàn hảo của anh, lớp da mỏng manh ôm lấy những thớ cơ săn chắc, nơi nào cũng toát lên vẻ đẹp tao nhã và đầy sức quyến rũ

Cơ bụng sáu múi đẹp mắt, bên hông có đường cá mập*…

*Musculus serratus anterior (google để biết thêm chi tiết)

Khương Bảo Lê nuốt nước bọt.

Không phải là cô chưa từng thấy người đẹp, sau khi nhìn thấy thân hình của Thẩm Dục Lâu, khó có ai lọt vào mắt cô được.

Nhưng dù cô có ghét Tư Độ đến mấy thì cô cũng phải thừa nhận rằng thân hình của anh thật sự… quá đỉnh!

Khương Bảo Lê tưởng anh định làm gì đó với mình nên lo lắng lùi lại phía sau.

Cho đến khi Tư Độ ném chiếc áo hoodie bị bẩn lên người cô rồi lạnh lùng nói: "Giặt sạch cho tôi."

"Ơ… chỉ vậy thôi?"

Tư Độ khẽ nhếch mép: "Cô đang mong đợi gì nữa?"

"……"

Không có gì, không có gì.

Làm bẩn áo của anh, giặt sạch cho anh là chuyện hợp tình hợp lý.

Khương Bảo Lê không từ chối, cô nhận lấy chiếc áo rồi đi về phía phòng giặt, sau đó ném thẳng vào máy giặt.

Lúc này Tư Độ đã thay một chiếc áo ở nhà khác, anh khoanh tay đứng dựa vào cửa, chậm rãi ra lệnh: "Giặt tay."

Khương Bảo Lê không giặt quần áo bằng tay lâu lắm rồi, mà một cậu ấm giàu có như Tư Độ thì chỉ mặc mấy món đồ hiệu này một đến hai lần là vứt đi rồi.

Cô không tin anh sẽ mặc lại lần thứ hai đâu. Bắt cô giặt tay, chẳng phải là cố tình gây khó dễ cho cô sao.

Tuy nhiên, so với việc thả chó cắn cô, hay bắt cô uống rượu…

Chỉ là giặt quần áo, chuyện nhỏ!

Khương Bảo Lê cười nói: "Đàn anh yên tâm, nhất định em sẽ giặt sạch sẽ cho anh."

"Tôi thích vẻ ngang ngạnh của cô hơn vẻ mặt nịnh nọt như bây giờ đấy."

"……"

Khương Bảo Lê lườm anh rồi ném mạnh chiếc áo vào bồn giặt.

Tư Độ đã rời đi, cô bèn đứng giặt qua loa một lần, vết dầu trên ngực áo gần như không còn nữa, nhưng muốn giặt sạch hoàn toàn cũng không dễ, nhìn kỹ vẫn thấy một chút vết mờ.

Khương Bảo Lê nghĩ, dù sao anh cũng sẽ không mặc lại chiếc áo này, cứ giặt sơ qua để hoàn thành nhiệm vụ là được rồi.

Cô vắt khô áo rồi định ném vào máy sấy, nhưng lại sợ anh lấy cớ tiếp tục gây khó dễ, dù sao cũng đã giặt rồi, thôi thì cứ giặt sạch luôn vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!