"Mọi chuyện là như vậy đó."
Dương Tư Chiêu giải thích đến khô cả cổ họng, đầy vẻ đầy phẫn nộ: "Hắn đã không biết chăm sóc con cái hẳn hoi, lại còn không cho người ngoài nhúng tay vào. Mọi người nói xem, trên đời này sao lại có người cha ích kỷ như thế?"
Thế nhưng đám phụ huynh trước mặt dường như chẳng mấy quan tâm việc Lục Vô Tẫn là người cha như thế nào. Họ liếc mắt nhìn nhau, đến nụ cười gượng gạo nhất cũng chẳng nặn ra nổi.
"Thầy Dương, ý của thầy là, Lục Vô… à, Lục Tiên Sinh cuối cùng đã tha cho thầy, còn để đứa bé lại cho thầy sao?"
"Cũng không hẳn, hắn không hề giao đứa bé cho tôi. Cách đây 20 phút, trợ lý Trần còn nhắn tin nói tôi đừng chọc giận Lục Tiên Sinh nữa, mau chóng đưa Miên Miên về."
Nghĩ đến đây, Dương Tư Chiêu càng thêm bực bội.
Trước đây cậu là người hiền lành biết bao, vậy mà từ khi gặp Lục Vô Tẫn, cậu sắp biến thành cái bình thuốc súng rồi!
"Thầy Dương, thầy có biết hắn chính là—" Tề Nghiên vừa định nói gì đó thì bị Cố Hoàn ngăn lại.
Cố Hoàn nói: "Thầy Dương thật lòng yêu trẻ nhỏ, yêu nghề. Còn về chuyện nhà Lục Tiên Sinh, chúng tôi cũng không tiện nói nhiều, chỉ mong thầy tự bảo vệ bản thân, dù sao… dù sao thì thân phận của chúng tôi và bọn trẻ cũng sẽ kéo theo không ít rắc rối."
Vẻ mặt Dương Tư Chiêu cũng trở nên nghiêm nghị: "Tôi hiểu."
Khi bước ra khỏi trường, Tề Nghiên nhíu mày hỏi Cố Hoàn: "Sao anh không cho em nói?"
"Nói với thầy Dương thì ngoài việc khiến cậu ấy lo sợ ra thì chẳng có tác dụng gì cả. Hơn nữa, em không thấy cậu ấy dành cho con trai Lục Vô Tẫn một sự yêu thương khác thường sao?"
Đám phụ huynh đều dừng bước.
Rõ ràng, khi Dương Tư Chiêu nhắc đến Miên Miên, tình yêu trong mắt cậu gần như tràn cả ra ngoài, ai cũng nhìn thấy rõ.
Cố Hoàn tiếp tục nói: "Mấy người chúng ta sở dĩ bị Yêu Vương truy sát là vì 300 năm trước, khi Yêu Vương phu nhân trốn chạy xuống nhân gian, cha ông chúng ta đã tự ý mở cửa Tuân Sơn cho Yêu Vương phu nhân, còn kiên quyết không nói ra tung tích Yêu Vương phu nhân. Yêu Vương giáng tội, liên lụy đến tận bây giờ. Theo lý mà nói, Yêu Vương đã phát hiện hành tung của chúng ta nhưng vẫn án binh bất động, hoặc là hắn có kế hoạch lớn hơn—"
"—hoặc là, hắn đã tìm thấy người đó rồi."
Các phụ huynh nhìn nhau, đồng loạt nghĩ đến cùng một người.
Tề Nghiên phản đối: "Nhưng thầy Dương hoàn toàn không quen biết Yêu Vương. Hơn nữa, phu nhân của Yêu Vương cũng là yêu, thầy Dương rõ ràng không có nửa điểm yêu lực."
"Chuyện của 300 năm trước rồi, cha ông chúng ta cũng nói mập mờ không rõ, chẳng ai tận mắt thấy được Yêu Vương phu nhân, cũng chẳng ai dám khẳng định phu nhân là yêu cả."
Tề Nghiên im lặng.
Cha của Tiểu Trì đứng ra đề xuất: "Trăm năm chạy trốn là tai họa vô vọng đối với chúng ta, chúng ta chịu đủ rồi. Đằng nào cũng đã rơi vào tay hắn, chi bằng chúng ta chủ động một lần. Đặt cược một ván đi, nếu thầy Dương đúng là người Yêu Vương tìm kiếm, thì một khi cậu ấy gặp nguy hiểm, Yêu Vương nhất định sẽ lộ diện cứu giúp."
"Đến lúc đó, mọi chuyện sẽ ngã ngũ."
Sau khi bàn bạc, các phụ huynh đều đồng ý.
Tề Nghiên dặn dò: "Tuyệt đối không được làm thầy Dương bị thương."
"Đương nhiên rồi, làm thầy Dương bị thương thì đám trẻ kia cũng chẳng tha cho chúng ta đâu."
Dương Tư Chiêu đã chạy ra chỗ cây thần hai chuyến.
Cậu cảm thấy Lục Vô Tẫn không dám đặt chân vào trường chắc chắn là vì cái cây thần ở góc Tây Nam kia. Trong thế giới của nhân – yêu – thần, yêu quái luôn sợ thần linh.
Cậu đứng dưới gốc cây thần cầu nguyện thành tâm: "Mong cây thần trừng phạt Lục Vô Tẫn, trừ khi hắn ta nhận ra lỗi lầm và trở thành một người cha tốt, nếu không thì đừng bao giờ tranh giành Miên Miên với tôi nữa, hãy cách xa chúng tôi càng tốt."
Quay lại lớp, sáu nhóc tì đang dẫm lên ghế nhỏ, bò sát bậu cửa sổ, đầu chạm vào nhau.
Dù chỉ là tầng một nhưng tim Dương Tư Chiêu vẫn nhảy lên tận cổ họng, cậu hắng giọng, nghiêm nghị: "Thầy có dặn là không được leo lên bậu cửa sổ không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!