Dương Tư Chiêu không nghỉ tay nghỉ chân, tức tốc chạy đến đồn cảnh sát.
Đồn cảnh sát cách không xa khu Tiềm Sơn, dù đã về khuya nhưng bên trong vẫn sáng rực đèn. Chú bảo vệ từ xa đã hỏi cậu: "Đến đón bé con hả?".
Dương Tư Chiêu chẳng kịp suy nghĩ, gật đầu cái rụp: "Đúng vậy."
Hơi thở còn chưa kịp bình ổn, cậu đã đẩy cửa bước vào. Ba người cảnh sát đang vây quanh chiếc ghế dài, người cầm hộp sữa, người cầm cây xúc xích nướng, hỏi han: "Bạn nhỏ, có đói bụng không nào?"
Miên Miên ngồi trên ghế, cuộn mình trong chiếc áo phao trắng, đôi giày tuyết nhỏ nhắn đung đưa giữa không trung.
Chẳng biết nhóc con này đã một mình đi bao lâu, trên người, trên mặt đều lấm lem bụi bẩn, mặc cho người bên cạnh dỗ dành thế nào, cậu bé vẫn lầm lì cúi đầu.
"Miên Miên." Dương Tư Chiêu gọi khẽ.
Miên Miên lập tức ngẩng đầu lên, nhìn về phía phát ra âm thanh. Đôi mắt cậu bé mở to tròn xoe, gần như không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa, nhóc con tụt xuống ghế, lao thẳng về phía Dương Tư Chiêu.
Dương Tư Chiêu lập tức quỳ xuống, ôm chặt lấy cậu bé vào lòng.
Cái má nhỏ của nhóc con dán chặt vào hõm cổ cậu, Dương Tư Chiêu cảm nhận được một chút ẩm ướt, trái tim cậu cũng chợt nhói lên chua xót.
"Ngoan, đừng sợ, có thầy ở đây rồi."
Vì mang theo chút nghẹn ngào nức nở, tiếng thở của cậu bé nghe nặng nề hơn bình thường.
"Sao lại để trẻ con chạy ra ngoài mà gia đình không biết vậy?" Một viên cảnh sát lớn tuổi không nén nổi tò mò hỏi.
"Tôi—"
Dương Tư Chiêu định nói mình là giáo viên mầm non, nhưng một nữ cảnh sát đã đưa hộp sữa nóng vào tay cậu, dò xét nói: "Ba ba trẻ quá nhỉ, lúc nãy chạy vào tôi cứ tưởng là anh trai cơ đấy."
Dương Tư Chiêu nhất thời không biết đáp sao.
Nếu nói là giáo viên, cảnh sát chắc chắn sẽ tiếp tục liên lạc với cha của Miên Miên, vậy thì kế hoạch lén đưa bé về nhà sẽ tan thành mây khói.
Còn nếu nhận là cha, thì lại thấy hơi kỳ quặc.
"Tôi…" Cậu do dự một lát, rồi mỉm cười nói: "Tôi kết hôn sớm, cảm ơn các đồng chí cảnh sát, thật sự cảm ơn mọi người rất nhiều."
"Làm thủ tục đăng ký đi nhé."
Dương Tư Chiêu vội vàng bế Miên Miên đi theo viên cảnh sát. Ngồi xuống ghế, cậu đón lấy tờ đơn, tại cột họ tên người thân, cậu viết xuống ba chữ: "Lục Vô Tẫn".
Khi bước ra khỏi đồn cảnh sát, gió lạnh tạt thẳng vào mặt. Miên Miên lập tức ôm chặt cổ Dương Tư Chiêu, dùng cơ thể nhỏ bé của mình để chắn gió. Vì áp sát vào nhau, bên tai Dương Tư Chiêu toàn là hơi thở ấm áp của nhóc con, mang theo mùi sữa nhàn nhạt.
"Miên Miên có muốn về nhà không?"
Miên Miên lắc đầu.
"Vậy… Miên Miên có muốn đến nhà thầy chơi không?"
Miên Miên sốt sắng đáp: "Muốn ạ."
Dương Tư Chiêu bật cười, khi cậu cười, hai bên má hiện lên hai cái lúm đồng tiền. Miên Miên cảm thấy lạ lẫm, cẩn thận đưa tay chạm thử, rồi như sợ làm rách da của cậu, vừa chạm vào đã vội vàng rụt lại. Dương Tư Chiêu bắt chước động tác của cậu bé, chạm nhẹ vào má bé: "Miên Miên cũng có lúm đồng tiền mà."
Miên Miên tự chọc vào mặt mình.
"Cười lên là sẽ có, Miên Miên cười một cái xem nào."
Miên Miên nỗ lực nhếch khóe miệng, Dương Tư Chiêu một tay đỡ mông, một tay nắm lấy bàn tay nhỏ của Miên Miên dẫn lối: "Chính là chỗ này nè, hai cái lúm đồng tiền nhỏ xíu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!