Chương 7: (Vô Đề)

"Miên Miên thích mùi dâu tây hay mùi dưa lưới nào?" Dương Tư Chiêu cầm hai lọ kem dưỡng da tay trẻ em lên hỏi Lục Miên.

Lục Miên ngây người nhìn đôi bàn tay đã được rửa sạch sẽ của mình, suy nghĩ một chút rồi nói khẽ: "Dâu tây ạ."

Thế là Dương Tư Chiêu tỉ mỉ thoa kem lên hai bàn tay nhỏ của cậu bé, nắm lấy đưa lên chóp mũi ngửi thử, cười nói: "Thơm quá đi, Miên Miên có thích không?"

Lục Miên nhìn chằm chằm Dương Tư Chiêu không nói gì. Khi thấy tay mình chỉ cách mặt cậu một khoảng rất gần, cậu bé đột nhiên duỗi ngón tay, cẩn thận từng li từng tí chạm nhẹ vào má Dương Tư Chiêu, vừa chạm vào đã rụt ngay lại.

Dương Tư Chiêu không để ý đến hành động đó, lại hỏi: "Miên Miên không thích mùi này sao?"

Lục Miên lập tức lắc đầu: "Thích ạ."

"Ngày mai thầy tặng con một đôi găng tay mới nhé? Vừa thoáng khí vừa thoải mái, sẽ không làm đôi tay nhỏ bị đổ mồ hôi đâu."

Lục Miên nghe hiểu nửa vời, chỉ mải miết nhìn gương mặt Dương Tư Chiêu, hồi lâu sau mới lưu luyến cụp mắt xuống.

"Quyển Quyển, cái đó không ăn được!"

Dương Tư Chiêu lại phải đi xử lý những tiểu yêu quái khác. Từ khi biết Dương Tư Chiêu sẽ ở lại hẳn lớp Mầm (5), hai đứa trẻ nghịch ngợm là Quyển Quyển và Phương Tiểu Phán lại ngựa quen đường cũ, suốt ngày đánh nhau nô đùa, thấy cái gì cũng nhét vào miệng, chẳng lúc nào chịu ngồi yên.

Phương Tiểu Phán nhìn thấy hai quả dâu tây còn sót lại từ hoạt động của giáo viên lớp bên cạnh, đang định lén lút qua lấy thì bị Quyển Quyển phát hiện ra, Quyển Quyển lao đến trước một bước: "Của tớ!"

Dương Tư Chiêu vừa liếc thấy, định lên tiếng ngăn cản thì Quyển Quyển đã tống quả dâu hỏng một nửa vào miệng.

Cậu vội vàng chạy lại, định móc thứ trong miệng cậu bé ra, nhưng Quyển Quyển vì chột dạ nên đã nuốt chửng luôn rồi. Dương Tư Chiêu bất lực vỗ nhẹ vào mông cậu bé: "Thầy đã dặn bao nhiêu lần rồi, không được ăn bậy bạ!"

"Con muốn ăn dâu thì nói với thầy, thầy sẽ xuống bếp lấy. Đồ để trên bậu cửa sổ không ăn được, gió thổi bụi bặm, các bạn đi qua đi lại rất bẩn, ăn vào sẽ đau bụng đấy. Nếu để thầy bắt gặp lần nữa, thầy sẽ thực sự giận đấy." Dương Tư Chiêu nghiêm mặt nói.

Nhìn bộ dạng đó, Dương Tư Chiêu cũng không nỡ giữ vẻ mặt hình sự nữa, cậu xoa xoa cái bụng tròn xoe của cậu bé: "Thấy không khỏe phải báo thầy ngay, nghe chưa?"

Kết quả là Dương Tư Chiêu vừa từ văn phòng viện trưởng quay lại đã nghe thấy tiếng thút thít của Quyển Quyển: "Thầy Tiểu Cừu! Thầy Tiểu Cừu ơi!"

Cậu giật mình, lập tức chạy vào lớp.

Dương Tư Chiêu lập tức đưa cậu bé vào nhà vệ sinh.

Dương Tư Chiêu cũng xót xa, giúp cậu bé xoa bụng: "Thầy gọi cô bác sĩ ở phòng y tế qua rồi."

"Với lại, không ai nói là bụng sắp nôn cả. Thứ đó đi ra thì phải gọi là "đi ngoài", hoặc là "tiêu chảy"."

"Tiêu chảy." Quyển Quyển học vẹt theo.

"Đúng rồi."

Sau khi thu dọn cho nhóc mập đang yếu ớt xong, Dương Tư Chiêu đưa bé về lớp. Bác sĩ đến kiểm tra, chỉ nói: "Không có gì đáng ngại, cho bé uống nhiều nước."

Dương Tư Chiêu cứ ngỡ Quyển Quyển sẽ ngoan ngoãn cả ngày, ai dè đến giờ ăn trưa, cậu bé lại bắt đầu ăn ngấu nghiến như thể bữa này là bữa cuối không bằng.

"Quyển Quyển!"

Lúc này cậu bé mới chậm lại một chút, húp thêm một ngụm canh. Đột nhiên, cả khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó lại, cậu vứt thìa, há to miệng phát ra tiếng oẹ, oẹ, rồi hoảng hốt kêu lên: "Thầy Tiểu Cừu ơi, miệng con sắp đi ngoài rồi!"

Đám nhóc xung quanh sững sờ trong giây lát, đứa nào đứa nấy vội vàng che lấy bát cơm của mình.

"…"

Dương Tư Chiêu cạn lời, bế thẳng Quyển Quyển đến phòng y tế.

Giường trắng, tường trắng, áo blouse trắng, cô bác sĩ cố ý cầm kim tiêm lên, nhóc mập cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn nằm ngủ trong phòng y tế đến tận ba giờ rưỡi chiều mới về lớp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!