Ngoại truyện: Tiểu kịch trường
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Lục Vô Tẫn xử lý xong công việc trở về, vừa đẩy cửa ra đã thấy hai cục bông trắng muốt đang nằm trên giường.
Lại gần mới thấy, hai bé cừu một lớn một nhỏ đang chạm đầu vào nhau, ngủ say sưa. Lục Vô Tẫn cúi người véo nhẹ vào mông bé cừu nhỏ, Miên Miên kêu "ưm hừm" một tiếng rồi lập tức rúc sâu vào lòng Dương Tư Chiêu.
Một lúc lâu sau, khi mặt trời đã chiếu đến mông, Dương Tư Chiêu mới tỉnh dậy, quay sang thì thấy Lục Vô Tẫn đang nằm bên cạnh đọc sách.
Cậu lập tức biến lại hình người, lật người ôm lấy eo Lục Vô Tẫn, gối đầu lên vai hắn: "Ngài về rồi."
Lục Vô Tẫn cúi đầu hôn cậu.
"Cây đào ngoài sân nở hoa rồi, ngài đã nhìn thấy chưa?"
Đó là món quà mà Nguyệt Tiên tặng bọn họ, bảy năm mới nở hoa một lần. Nếu hoa nở, điều đó chứng tỏ tình cảm giữa Lục Vô Tẫn và Dương Tư Chiêu vô cùng sâu đậm, nồng nàn.
"Thấy rồi." Lục Vô Tẫn cầm một cành hoa đào đã bẻ sẵn, cài lên bên tai Dương Tư Chiêu.
Hai người nhìn nhau mỉm cười.
Chưa kịp nói gì đã nghe thấy tiếng nhai "nhóp nhép", quay đầu lại thì thấy bé cừu nhỏ đang thản nhiên ăn hoa.
Ánh mắt của cha mẹ bỗng dưng tập trung lại, mắt Miên Miên trợn tròn xoe. Bé biết mình vừa gây họa, lập tức định chạy trốn nhưng nửa đường đã bị Dương Tư Chiêu bế thốc lại, đặt vào giữa hai người.
Bé ngước lên nhìn mẹ.
Dương Tư Chiêu nắm lấy bàn tay nhỏ của bé, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên cái đầu nhỏ.
Miên Miên cười ngây ngô, bé vẫn cảm thấy mình là chú cừu hạnh phúc nhất trên đời này.
Hết thật rồi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!