Chương 61: Ngoại truyện: Sinh nhật Miên Miên

Ngoại truyện: Sinh nhật Miên Miên

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Miên Miên sáu tuổi đã quen với việc ngủ một mình, bé bắt đầu thích căn phòng nhỏ của mình rồi, cũng không còn nửa đêm đột kích làm mẹ giật mình đẩy người cha đang quần áo xộc xệch trên người ra nữa.

Nhưng thỉnh thoảng bé vẫn muốn nũng nịu trong lòng mẹ.

Bây giờ bé đã không còn nghe chuyện [Chú chó Leo] nữa rồi, bé đã có thần tượng mới là Siêu nhân tia chớp. Cậu cứ quấn lấy cha đòi làm cho mình một bộ áo giáp cực ngầu, cha chẳng rảnh rỗi để ý tới, bèn gọi Trần Thử An đến ứng phó với bé.

Có điều chú rắn hoa có thẩm mỹ quá độc lạ, làm cho bé một bộ giáp đủ màu sắc.

Miên Miên mặc sang tìm Hứa Diệu, robot nhà Hứa Diệu kêu tít tít: "Cảnh báo, cảnh báo, có quái vật xâm nhập!"

Miên Miên oa một tiếng khóc nấc lên.

May mà hôm đó là sinh nhật bé, Hứa Diệu tặng một bộ giáp siêu nhân tia chớp y hệt mẫu thật cho bé, Miên Miên vui sướng ôm lấy anh trai Hứa Diệu lắc qua lắc lại, Hứa Diệu nhăn mặt đẩy bé ra.

Bé vui vẻ chạy về nhà.

Mẹ đã làm một bữa tối thịnh soạn, ông bà nội đều đến cả, các bạn nhỏ cũng đến, mỗi người mang theo một món quà cho cậu, Miên Miên bóc quà đến mỏi cả tay, chỉ riêng tàu hỏa nhỏ đã nhận được ba chiếc.

Nhưng bé vẫn tỏ ra rất bất ngờ, lễ phép và chân thành nói "cảm ơn" với từng người một.

Buổi tối sau khi tắm rửa uống sữa xong, bé bắt đầu ăn vạ, mặc đồ ngủ lăn qua lăn lại trong lòng Dương Tư Chiêu, Dương Tư Chiêu luôn bao dung bé, dùng chăn đắp cho bé, cùng bé chạm đầu, áp má, nói thì thầm trong chăn.

Miên Miên bỗng nhiên cảm thấy mông bị véo một cái, không cần nghĩ cũng biết là cha đến rồi, bé đảo mắt một cái, vùi đầu giả vờ ngủ trước, đợi cha vừa nằm xuống bé liền giơ hai ngón tay ra dùng pháp thuật với cha.

Lục Vô Tẫn chẳng thèm nhìn bé, tay cũng chẳng nhấc lên, quầng sáng màu xanh nhạt đã tan biến trong không trung.

Miên Miên bĩu môi vùi mặt vào hõm cổ mẹ.

Dương Tư Chiêu cười hôn hôn bé.

"Mẹ ơi, nếu Miên Miên là một chú cừu ngốc nghếch thì mẹ còn thích Miên Miên không?"

Miên Miên đáng thương hỏi.

"Không có nếu gì cả, dù Miên Miên có thế nào mẹ cũng đều thích, mẹ thích Miên Miên nhất!"

Miên Miên vừa định toe toét cười thì nghe thấy Lục Vô Tẫn nói: "Ý của mẹ là không có nếu như, vì con vốn dĩ là một chú cừu ngốc rồi."

Miên Miên lại bĩu môi, hai tay ôm lấy cánh tay Dương Tư Chiêu kéo Dương Tư Chiêu rời xa Lục Vô Tẫn: "Hôm nay là sinh nhật của Miên Miên mà còn làm Miên Miên giận, cha xấu xa, không cần cha nữa!"

Lục Vô Tẫn chẳng mấy bận tâm.

Dương Tư Chiêu trở mình đối mặt với Miên Miên, cậu cười nói: "Miên Miên sinh nhật vui vẻ."

Miên Miên đối với mẹ luôn chỉ có nụ cười, rất nhanh đã quên mất nỗi phiền muộn của ba giây trước, vui vẻ nói: "Miên Miên vui rồi, mong mẹ cũng vui vẻ ạ!"

Lục Vô Tẫn từ phía sau ôm lấy eo Dương Tư Chiêu, đầu ngón tay cố ý móc nhẹ vào phần thịt bụng của Miên Miên, Miên Miên tức giận đùng đùng nhưng vẫn quyết định rộng lượng tha thứ cho cha già xấu xa nhà mình.

"Cũng có thể chia cho cha một chút niềm vui, một chút xíu thôi ạ."

"Niềm vui của Miên Miên có nhiều không? Chia cho cha mẹ rồi còn lại bao nhiêu?"

Miên Miên nghĩ nghĩ rồi làm bộ: "Nhiều như một cánh đồng cỏ xanh, nhiều như lông trên người bạn cừu ấy ạ."

"Nhiều thế cơ à, thế còn chia cho ai nữa không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!