Ngoại truyện: Bé Cừu ôm con xuyên không 05
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Lục Vô Tẫn trước đây luôn giữ khoảng cách với trẻ con. Anh cảm thấy trẻ nhỏ đại diện cho sự thiếu hiểu biết, bướng bỉnh, ồn ào, không ngờ có một ngày anh lại nhìn đứa trẻ nằm gọn trong lòng mình ngủ say sưa mà dù cánh tay có tê dại cũng không nỡ động đậy.
Một hồi lâu sau, Dương Tư Chiêu đang vùi mặt vào hông anh tỉnh dậy từ giấc ngủ trưa, vươn vai sảng khoái, mắt chưa mở đã túm lấy vạt áo anh giật giật: "Mấy giờ rồi?"
Sau nửa tháng chung sống, Lục Vô Tẫn đã tiếp nhận khá tốt hệ thống ngôn ngữ của hai con cừu nhỏ, đáp lời tự nhiên: "Ước chừng là giờ Mùi ba khắc, mặt trời đang gắt."
Dương Tư Chiêu đã lâu không được ngủ sâu như vậy, không tình nguyện mở mắt ra: "Vậy giờ chúng mình đi miếu Nguyệt Tiên nhé?"
"Được." Dương Tư Chiêu dùng ngón tay chọc chọc vào cánh tay anh, nhỏ giọng hỏi: "Ngài sẽ không… giận chứ?"
Lục Vô Tẫn cảm thấy Dương Tư Chiêu ngây thơ đến mức có chút tàn nhẫn. Một người ôm anh ngủ, một người đòi anh bế, cứ dính lấy anh như kẹo kéo, mở mắt ra là đòi về nhà. Lọt vào cuộc đời anh một cách mơ hồ, làm danh tiếng của anh từ vị đại tướng quân độc thân được các cô gái Lương quốc tranh nhau muốn gả biến thành "kẻ mang nợ đào hoa, con riêng tìm đến cửa", liều chết từ chối ban hôn của hoàng đế, hoạn lộ gần như đứt đoạn chỉ vì một câu của cậu "Vận mệnh của ngài thay đổi thì mấy trăm năm sau chúng ta chẳng phải không được gặp nhau nữa sao".
Giờ lại muốn đi, thật vô lương tâm.
Sao anh không thể trở thành bến đỗ của hai con tiểu yêu này chứ?
Nhưng anh chỉ lẩm bẩm trong lòng vài câu, nửa lời níu kéo cũng không nói ra được, dù sao đối với Dương Tư Chiêu mà nói anh chỉ là quá khứ của người tình, không được coi là một con người thật sự hiện hữu.
"Không giận." Anh trả lời, cúi đầu nhéo nhéo má Miên Miên, Miên Miên r*n r* tỉnh dậy, cũng giống Dương Tư Chiêu có chút cáu gắt khi mới ngủ dậy, cứ thế cọ đi cọ lại trên người Lục Vô Tẫn.
"Cha ơi." Miên Miên lẩm bẩm thành tiếng.
"Dậy thôi, đi miếu Nguyệt Tiên nào."
Lục Vô Tẫn xuống giường sắp xếp việc đi lại, Dương Tư Chiêu ngồi bên giường mặc áo xỏ giày đội mũ cho Miên Miên. Gió biên ải rét buốt, phải bọc Miên Miên thật kỹ càng.
Miên Miên chớp mắt hỏi Dương Tư Chiêu: "Mẹ ơi, tại sao chúng ta lại đi miếu Nguyệt Tiên ạ?"
Dương Tư Chiêu khựng lại, suy nghĩ rồi đáp: "Đi cầu Nguyệt Tiên phù hộ gia đình chúng ta mãi mãi hạnh phúc bên nhau."
"Vâng ạ!" Miên Miên nắm chặt nắm tay nhỏ.
Lúc ra khỏi lều bé còn không quên nói: "Miên Miên sẽ đến dập đầu, bà nói thần tiên cũng thích trẻ con lắm."
Dương Tư Chiêu cười với bé.
Lục Vô Tẫn chuẩn bị một cỗ xe ngựa, đang định xuất phát thì phó tướng lôi một người đàn ông đầy vết thương đi tới: "Tướng quân, ba mươi roi quân kỷ Trình Khang đã nhận đủ."
Dương Tư Chiêu tai thính, bắt gặp hai chữ "Trình Khang".
Lục Vô Tẫn vừa vào xe ngựa đã bị cậu nắm tay: "Ngài vẫn trừng phạt nghiêm khắc Trình Khang sao? Em chẳng phải đã nói với ngài rồi sao, ngài trừng phạt hắn, hắn sẽ ôm hận trong lòng, sẽ hại ngài—"
"Ta biết."
Dương Tư Chiêu ngẩn người. "Quân quy hắn phạm phải là sỉ nhục tù binh, các tướng sĩ đều nhìn thấy cả rồi, ta không thể nhắm mắt làm ngơ, còn chuyện sau này ngươi nói, nếu ngay từ đầu ta đã đi đến bước này thì chứng tỏ mệnh ta đã định như vậy, ngươi không cần phải thay ta viết lại."
"Lục Vô Tẫn…"
"Ngươi hãy quản tốt bản thân mình, sớm ngày trở về đi."
Dương Tư Chiêu cúi đầu, hốc mắt cay xè.
Miên Miên chơi chiếc trống bỏi, đó là chiếc trống nhỏ màu đỏ mà Lục Vô Tẫn sai người ra chợ mua cho bé, lắc lên tiếng kêu rất thanh. Bé toe toét cười với Lục Vô Tẫn, đầu và trống cùng lắc lư, Lục Vô Tẫn cong môi lặng lẽ nhìn bé.
Đến miếu Nguyệt Tiên, Lục Vô Tẫn bảo phó tướng và tùy tùng canh giữ ngoài miếu, ba người vào trong sân, từ xa đã nhìn thấy một pho tượng Nguyệt Tiên bằng vàng mặc áo choàng màu đỏ rực, ngồi an nhiên trong một góc ngôi miếu cổ, khuôn mặt tròn trịa, lông mày dài như trăng, nụ cười rạng rỡ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!