Dương Tư Chiêu vốn dĩ đang đầy một bụng tức, nhưng nghe xong lời người đàn ông nói, chẳng hiểu sao lòng chùng xuống. Bên tai cậu đột nhiên văng vẳng câu "đã lâu không gặp" lúc anh khi vừa mở cửa.
Ngay sau đó, cậu rùng mình một cái, gạt ngay cái ý nghĩ quái đản đó ra khỏi đầu.
Chắc chắn là do căn biệt thự u ám này, cộng thêm cái gã đàn ông kỳ quái này, làm thần kinh cậu không bình thường rồi.
"Thôi không nói chuyện đó nữa, trước mắt ngài hãy giải quyết vấn đề giao tiếp của Miên Miên với các bạn đi. Cứ chạm vào là hiện nguyên hình, nếu tình trạng này không kiểm soát được, tôi nghĩ các phụ huynh khác sẽ không muốn con của họ tiếp tục học cùng lớp với Miên Miên đâu."
Dương Tư Chiêu nói rất nghiêm túc và chân thành, nhưng người đàn ông dường như chẳng mảy may quan tâm, đôi mắt thâm trầm, ngón tay vẫn chậm rãi mân mê chiếc nhẫn.
"Lục Tiên Sinh."
"Lục Tiên Sinh?"
Dương Tư Chiêu gọi mãi, người đàn ông mới chịu hạ mình mở miệng:
"Vì sức mạnh quá yếu nên mới không kiểm soát được. Người cần nghĩ cách giải quyết vấn đề là phụ huynh của đám trẻ đó."
"Anh—"
Dương Tư Chiêu lại tức nổ đom đóm mắt.
"Ý của ngài là cứ mặc kệ Miên Miên bị các bạn cô lập ư?"
"Là nó tự đòi đi nhà trẻ."
Dương Tư Chiêu há hốc mồm, cậu chưa từng thấy phụ huynh nào vô trách nhiệm đến thế: "Sao anh có thể nói như vậy được?"
Anh ta chẳng thèm bận tâm.
"Cha mẹ các bé khác ngày nào cũng đưa đón đúng giờ, mua cho chúng đủ loại quần áo đẹp, tết tóc xinh xắn, con cái chỉ khẽ ho hắng một chút là sốt sắng chạy đến trường ngay… Nhìn những bậc cha mẹ như vậy, tôi cứ ngỡ yêu quái cũng giàu tình cảm như con người, không ngờ lại có loại yêu quái máu lạnh, vô tâm như anh."
"Anh có biết hôm nay Miên Miên đã tủi thân thế nào không?"
"Thế nhưng thằng bé không hề khóc lấy một lần, đổi lại là đứa trẻ khác, không biết đã rơi bao nhiêu nước mắt rồi."
Dương Tư Chiêu không thể kìm lòng được, bao nhiêu nỗi bức xúc cứ thế tuôn ra, nhưng người đàn ông đối diện dường như chẳng lọt tai chữ nào.
Ánh mắt vẫn hờ hững như cũ.
Cứ như chuyện của Miên Miên chẳng liên quan gì đến mình.
Một đứa trẻ ngoan ngoãn, đáng yêu như vậy mà anh ta lại không biết trân trọng!
Dương Tư Chiêu giận run người, quát lớn: "Nuôi con là phải tốn tâm dốc sức, nếu không thích trẻ con thì sinh nó ra làm gì? Sinh ra rồi lại không chịu trách nhiệm, thật quá đáng, hèn chi vợ anh bỏ anh mà đi!"
Vợ anh bỏ anh mà đi…
Bỏ anh…
Tiếng của Dương Tư Chiêu vang vọng trong căn phòng khách trống trải, mấy chữ cuối cứ thế lặp đi lặp lại.
Mặt cậu trắng bệch, cảm giác như ngày tận thế của mình đã đến.
Trước khi ánh mắt người đàn ông kịp trở nên sắc lẹm, cậu đã vội vàng cúi đầu, lắp bắp xin lỗi: "Xin, xin lỗi."
Người đàn ông không nói gì.
Không khí im lặng đến đáng sợ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!