Ngoại truyện: Bé Cừu ôm con xuyên không 04
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Tin tức đại tướng quân trúng kịch độc nhưng thoát chết một cách kỳ diệu nhanh chóng lan truyền khắp quân doanh, rồi truyền đến các châu quận lân cận. Chẳng mấy chốc đã truyền đến hoàng cung.
Trấn Bắc Đại tướng quân lần nào cũng biến nguy thành an dường như đã trở thành vị chiến thần uy chấn một phương, đánh đâu thắng đó trong miệng dân chúng. Một mãnh tướng như vậy lại còn trẻ như thế, đương nhiên khiến hoàng đế nơi cung đình Trung Nguyên xa xôi nảy sinh lòng đố kỵ, rất nhanh sau đó một đạo thánh chỉ ban hôn từ kinh thành đã được hỏa tốc gửi đến quân doanh phía Bắc.
Khi thánh chỉ đến nơi, Lục Vô Tẫn đang dạy Miên Miên cưỡi ngựa.
Để cảm ơn Miên Miên đã xả thân cứu mạng, anh tặng một chú ngựa con lông nâu khỏe mạnh cho Miên Miên.
Miên Miên tự cho rằng mình và ngựa con cùng một loài nên không chịu cưỡi, cứ dắt ngựa con đi vòng này đến vòng khác trong trường ngựa, gặp được cỏ ngon còn muốn chia sẻ cho ngựa con trước.
Lục Vô Tẫn tuy bảy tuổi học võ nhưng thực chất khi bốn năm tuổi đã theo phụ thân võ tướng ra vào sân huấn luyện rồi, những năm nay dầm mưa dãi nắng đã sớm quen với cuộc sống thô lậu. Anh thực sự không thể tưởng tượng nổi đứa con của mình lại yểu điệu, mềm yếu như thế này.
Và dù đứa trẻ này rốt cuộc có quan hệ gì với mình hay không, dù nó không thuộc về anh, dù một thời gian nữa nó sẽ xuyên không trở về, anh cũng muốn… để lại một chút kỷ niệm. Anh đi tới bế Miên Miên lên để bé ngồi cưỡi trên lưng ngựa con, Miên Miên sợ đến mức oa oa kêu to.
Dương Tư Chiêu ở bên cạnh vội vàng nói: "Lục Vô Tẫn, cẩn thận một chút, cẩn thận một chút."
Miên Miên khả năng thăng bằng không tốt lắm, cứ lảo đảo nghiêng ngả, Lục Vô Tẫn dùng lồng ngực làm điểm tựa cho bé. May mà ngựa con rất chào đón Miên Miên, cái đuôi vểnh cao, đôi chân đá nhẹ nhàng linh hoạt, Miên Miên cảm nhận được tâm trạng của ngựa con liền cúi người xoa xoa đầu nó: "Cảm ơn bạn nhé ngựa nhỏ, chúng mình cùng chơi nhé."
Miên Miên một tay nắm dây cương, tay kia nắm chặt tay Lục Vô Tẫn, chậm rãi đi về phía trước.
Cậu đột nhiên hỏi: "Cha ơi, mẹ bảo chúng ta xuyên không về một nghìn năm trước rồi, vậy chúng ta còn có thể trở về không ạ?"
Lục Vô Tẫn sững người: "Lẽ ra là có thể."
"Chỉ cần ở bên cha mẹ là Miên Miên ở đâu cũng thấy vui hết, nhưng ở trường mầm non con có rất nhiều bạn, con hơi nhớ các bạn rồi."
"Trường mầm non gì cơ?"
Câu hỏi của cha khiến cho Miên Miên nhất thời không biết trả lời sao: "Chính là trường mầm non trạm cứu trợ cha mở cho mẹ ấy ạ, con đi học ở đó, mẹ làm thầy giáo. Mẹ đã cứu được sáu con yêu thú nhỏ rồi, con đã hứa với bạn hổ con là sẽ mua cho bạn ấy kẹo m*t vị đào mật."
Bé nói năng lộn xộn, Lục Vô Tẫn miễn cưỡng nghe hiểu.
Nghĩa là "Lục Vô Tẫn" của ngàn năm sau cũng hiểu rõ thân phận của hai con yêu này nhưng vẫn xem họ là báu vật. Dư quang của anh quét sang Dương Tư Chiêu bên cạnh trường ngựa. Dương Tư Chiêu khoác chiếc áo choàng nhung màu vàng nhạt không vừa vặn, tựa vào hàng rào gỗ nhìn về phía ráng chiều nơi chân trời. Ánh hoàng hôn màu cam đỏ phản chiếu lên khuôn mặt nghiêng của cậu trông cực kỳ dịu dàng.
Trước mặt đứa trẻ cậu là một người mẹ dịu dàng chững chạc, phần lớn những lúc còn lại cậu đều giống như một đứa trẻ. Ngốc nghếch mà lại đầy tâm sự. Hở một tí là đỏ hoe mắt, trông cực kỳ tủi thân. Dành cho anh sự tin tưởng không chút dè dặt nhưng thái độ lại lúc gần lúc xa, chỉ khi Miên Miên cần cha mới chủ động lại gần, mỗi lần lại gần đều dùng đôi mắt hạnh tròn xoe ngấn nước nhìn anh một lát rồi thu lại, muốn nói lại thôi.
Lần đầu tiên trong đời Lục Vô Tẫn cảm thấy tâm phiền ý loạn.
Hoàng hôn buông xuống, anh bế Miên Miên xuống ngựa đi đến trước mặt Dương Tư Chiêu, đưa Miên Miên qua phía trên hàng rào.
"Mẹ ơi!" Miên Miên đưa đôi tay nhỏ ra.
Dương Tư Chiêu trông gầy gò vậy mà lúc bế Miên Miên lại tỏ ra sức mạnh đáng kinh ngạc, Miên Miên năm tuổi mặc áo bông dày dặn giống như một quả cầu thịt nặng trịch nhưng Dương Tư Chiêu bế rất chắc chắn, còn có thể cúi đầu hôn hít Miên Miên. Cách bày tỏ tình cảm của người ngàn năm sau thật trực tiếp, Lục Vô Tẫn dời mắt đi, chắp tay sau lưng bước ra khỏi trường ngựa.
"Lục Vô Tẫn." Dương Tư Chiêu gọi anh lại, bước nhanh tới. "Em nghe nói cách đây không đầy trăm dặm có một ngôi miếu Nguyệt Tiên, em quen Nguyệt Tiên, ngài có thể đưa em đi một chuyến không? Biết đâu có thể tìm được cách trở về."
Cậu vẫn muốn trở về.
Lục Vô Tẫn rũ mắt không nói lời nào.
Đương nhiên rồi, nơi này gió cát mịt mù, tiêu điều hoang vắng, hai con tiểu yêu sao mà muốn ở lại đây?
Anh chưa kịp trả lời thì một người mặc cung bào màu đỏ thẫm cưỡi ngựa xông vào, lớn tiếng truyền: "Đại tướng quân, thánh chỉ tới!"
Nội dung thánh chỉ Lục Vô Tẫn không mấy bất ngờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!