Chương 58: Ngoại truyện: Bé Cừu ôm con xuyên không 03

Ngoại truyện: Bé Cừu ôm con xuyên không 03

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Quân doanh mịt mù gió cát, cách ốc đảo gần nhất cũng một khoảng xa, đập vào mắt toàn là màu đất, chẳng thấy nửa điểm sức sống. Các binh sĩ cũng đã quen với cuộc sống như vậy. Cho đến một ngày—

"Miên Miên, nhìn xem này!" Dương Tư Chiêu khoác một chiếc áo choàng nhung màu vàng nhạt vẫy vẫy tay cách đó không xa, rất nhanh sau đó, một quả cầu tròn nhỏ màu xanh lá cây lao thẳng về phía cậu, nhào vào lòng cậu.

Lục Vô Tẫn gửi đến một ít vải vóc, Dương Tư Chiêu đều không ưng mắt, hết chê kiểu dáng cũ kỹ lại đến chất cảm thô kệch. Cậu mặc sao cũng được, nhưng Miên Miên tay chân non nớt, làn da mỏng manh thế kia làm sao chịu nổi sự cọ xát của vùng biên ải? Cuối cùng cậu tìm thấy trong một chiếc rương y phục ngự ban có hai chiếc áo choàng nhung màu sắc tươi sáng, trong đó một chiếc áo choàng nhung màu ngọc bích bị Dương Tư Chiêu cắt may thành một chiếc áo khoác ngoài cho Miên Miên mặc, có điều đường kim mũi chỉ của Dương Tư Chiêu vụng về, khâu đến loạn cả lên. May mà Miên Miên chẳng chê chút nào. Bé nỗ lực thò bàn tay nhỏ ra khỏi ống tay áo hơi chật, năm ngón tay xòe ra, cười với Dương Tư Chiêu: "Mẹ là giỏi nhất!"

Giây trước Dương Tư Chiêu vừa cắt hỏng một chiếc áo choàng hoàn toàn mới của Lục Vô Tẫn, lúc này nghe thấy lời khen của Miên Miên cũng chẳng thèm thấy hổ thẹn.

"Xoẹt—" lại một đường kéo nữa.

Lại hỏng thêm một chiếc.

Lục Vô Tẫn khẽ liếc mắt nhìn một cái, Dương Tư Chiêu hai tay túm chặt lấy chiếc áo choàng che giấu chứng cứ phạm tội, toe toét cười với anh. Lục Vô Tẫn không nói gì, cúi đầu tiếp tục xem quân báo. Chỉ có phó tướng là tiếc của đến mức dậm chân. Đó là gấm vóc dệt kim giá trị ngàn vàng đấy! Bổng lộc cả đời hắn cũng không mua nổi, vậy mà cứ thế một nhát kéo—

Tại sao tướng quân ngay cả mắt cũng không thèm chớp lấy một cái!! Phó tướng cảm thấy mình sắp ngộp thở đến nơi rồi!

Quận thủ không biết nghe được tin tức đại tướng quân nuôi một em bé trong lều từ đâu, trưa hôm đó đã gửi đến hai bộ áo bông gấm màu đỏ lựu, một chiếc mũ đầu hổ màu xanh dương rực rỡ, mặt hổ sống động như thật, đôi mắt màu hổ phách sáng quắc, còn có hai đôi ủng bông nhỏ đế dày mặt đen thêu mây ngũ sắc tuyệt đẹp.

"Oa!" Dương Tư Chiêu mân mê không rời tay.

Miên Miên đang mặc bộ nhung do Dương Tư Chiêu cắt may loạn xạ, lồm cồm chạy tới, ôm chầm lấy chiếc mũ đầu hổ.

"Gừ gừ!" Miên Miên học tiếng hổ kêu.

"Ủng nhỏ đáng yêu quá."

Cái gì biến thành nhỏ xíu cũng đều thấy thật đáng yêu.

Hoa văn chỉ vàng tinh xảo mà nhỏ nhắn, mặt gấm mềm mại, cổ áo và cổ tay áo viền một vòng lông cáo trắng muốt dày dặn, Dương Tư Chiêu bế Miên Miên vào lòng, nóng lòng thay y phục mới cho bé.

Miên Miên nhanh chóng biến thành một tiểu công tử xinh xắn. Chân đi ủng nhỏ, đầu đội mũ đầu hổ nhỏ. Bé xoay một vòng tại chỗ rồi chạy về phía Lục Vô Tẫn, vòng qua bàn thư còn cao hơn cả người cậu, bỗng nhiên nhào vào chân Lục Vô Tẫn. Ôm chặt lấy, ngẩng đầu gọi: "Cha ơi!"

Tay Lục Vô Tẫn run lên.

Phó tướng ở bên cạnh lại càng sợ đến tròn xoe mắt.

Lẽ nào tin đồn là thật, đứa trẻ này thực sự là nợ đào hoa trước kia của đại tướng quân sao? Vậy chẳng phải là tiểu thiếu gia sao?

Miên Miên dùng đầu cọ cọ chân Lục Vô Tẫn, phô ra khuôn mặt tròn nhỏ trắng hồng, nũng nịu nói: "Cha ơi, Miên Miên biến thành hổ rồi này, có đẹp không ạ?"

Dương Tư Chiêu nhỏ giọng nhắc nhở bé: "Là phụ thân cơ mà!"

Miên Miên lập tức đổi miệng: "Phụ thân, phụ thân!"

Bé dành cho Lục Vô Tẫn sự thân thiết trăm phần trăm, không chứa nửa điểm rụt rè hay xa cách, ôm chân Lục Vô Tẫn, ngẩng đầu, trân trối nhìn Lục Vô Tẫn. Qua lớp vải, Lục Vô Tẫn có thể cảm nhận rõ ràng làn da ấm áp của nhóc con. Giống như phô mai dê tươi, mịn màng mềm mại. Đứa nhỏ này chắc chắn không phải lớn lên ở vùng biên thùy đầy gió cát thế này, mà lẽ ra phải ở vùng Giang Nam sông nước hữu tình, vào mấy trăm năm sau, do một người đàn ông cũng tên "Lục Vô Tẫn" và con tiểu yêu trước mắt này sinh ra, một con tiểu yêu mềm mại yếu ớt.

Thấy Lục Vô Tẫn không đoái hoài gì đến mình, Miên Miên có chút sốt ruột, nếu là trước đây cha không đoái hoài đến bé thì bé cũng chẳng thèm đoái hoài đến cha nữa đâu. Nhưng giờ bé và cha quan hệ đã trở nên rất tốt rất tốt rồi, cha không bận công việc nữa còn bế bé ra ngoài chơi, giờ bé cũng rất bám cha. Nếu cha không đoái hoài đến bé, bé sẽ chủ động hơn.

Miên Miên nghĩ như vậy, hai bàn tay nhỏ túm lấy đai lưng của Lục Vô Tẫn, dùng sức một cái, men theo chân Lục Vô Tẫn leo lên, hai chân xoạc ra, trực tiếp ngồi cưỡi lên đùi Lục Vô Tẫn, lại ngồi không vững, lảo đảo sắp ngã.

Lục Vô Tẫn đưa tay đỡ lấy vai bé.

Bé như không có xương, Lục Vô Tẫn vừa đỡ, bé liền thuận thế ngả vào lòng Lục Vô Tẫn.

Một mùi sữa dê ngọt lịm nức mũi. Lục Vô Tẫn vô thức mà nhíu mày, nhưng Miên Miên chẳng hề hay biết, vẫn ngẩng đầu, cười ngây ngô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!