Chương 50: Ngoại truyện: Thời kỳ mang thai

Ngoại truyện: Thời kỳ mang thai

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Mỗi sáng sớm khi ánh nắng chiếu bên gối, mùi sữa thơm ngọt thoang thoảng nơi đầu mũi, cánh tay được bao bọc bởi một sinh linh nhỏ bé ấm áp, quay đầu lại là thấy một gương mặt đáng yêu… Những lúc ấy, Dương Tư Chiêu lại thầm cảm ơn quyết định kiên trì mang thai của mình năm xưa, bất chấp sự phản đối của Lục Vô Tẫn.

Cũng giống như loài người, nam yêu không thể mang thai, trừ khi uống Dựng Châu. Dựng Châu rất khó kiếm, Tuân Mộ đã lén đi đến lãnh địa của hồ yêu, dùng mười năm tu vi của mình để đổi lấy một viên.

Đó là lần thông minh và đầy toan tính nhất trong cuộc đời làm cừu ngắn ngủi của cậu, và cậu không hề nói với Lục Vô Tẫn.

Đêm đó, cậu vẫn như thường lệ, tắm xong là lười mặc quần áo, chui tọt vào chăn của Lục Vô Tẫn. Anh buông sách xuống, bất lực lấy chiếc áo mỏng khoác lên cho cậu. Cánh tay vừa xỏ vào tay áo đã bị cậu rút lại. Tuân Mộ ôm lấy eo anh, ngẩng đầu hôn lên cằm anh nhõng nhẽo: "Không mặc đâu, Thần quân hôn em đi."

Sự tự chủ mà Lục Vô Tẫn luôn tự hào bỗng tan thành mây khói trước bé cừu nhỏ này. Chiếc áo rơi xuống đất, hai người quấn quýt nồng nàn.

Khi Lục Vô Tẫn từ từ rút ra, Tuân Mộ mới cười ranh mãnh, thì thầm đầy bí mật: "Em đã ăn Dựng Đan rồi!"

Lục Vô Tẫn sững người.

Tuân Mộ hoàn toàn không biết mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nằm bò trên ngực anh ngây ngô nói: "Hồ yêu tỷ tỷ nói với em rồi, sau đêm nay, em sẽ có cừu nhỏ!"

Hồ yêu đoán không sai, chẳng bao lâu sau Tuân Mộ đã có thai.

Bụng chưa rõ lắm nhưng mặt thì tròn xoe ra một vòng.

Dẫu sao cũng là thân nam nhi, việc mang thai là trái với lẽ tự nhiên, khó nói trước lúc sinh nở có gặp hiểm nguy gì không.

Lục Vô Tẫn lòng đầy lo âu, còn Tuân Mộ thì chẳng mảy may bận tâm.

Hàng ngày vẫn ăn uống vui chơi, hái hoa nghịch nước, đuổi chim bắt thỏ chẳng chút phiền muộn. Cậu chỉ thích nhào vào lòng anh, dùng đầu ngón tay day day đôi lông mày đang nhíu chặt của anh, thỏ thẻ: "Thần quân, đừng căng thẳng mà, em còn không sợ, ngài sợ cái gì chứ?"

Sợ em đau, sợ em chịu khổ.

Lục Vô Tẫn v**t v* mặt cậu, hồi lâu sau mới siết chặt cậu vào lòng.

Hơn nửa năm thai kỳ không phải lúc nào cũng suôn sẻ.

Giai đoạn cuối Tuân Mộ gần như không thể ra khỏi cửa, cơ thể đau nhức ê ẩm, từng cơn đau nhức kéo đến khiến cậu chỉ biết cuộn tròn trong lòng anh khóc nức nở.

Cậu nắm lấy cổ áo anh hỏi đầy uất ức: "Cừu nhỏ không thích em sao? Sao nó cứ đá em mãi thế?"

Lục Vô Tẫn dỗ dành: "Sao nó lại không thích em được? Nó là vì quá muốn gặp em nên mới sốt ruột đấy thôi."

Mắt Tuân Mộ rưng rưng: "Thật không ạ?"

"Thật mà," Lục Vô Tẫn cúi đầu hôn cậu.

Nỗi đau mang thai, đến thần tiên cũng bó tay. Lục Vô Tẫn chỉ biết hết lần này đến lần khác hôn lên trán, lên má cậu, cùng cậu môi lưỡi quấn quýt để làm cậu phân tâm, xoa dịu nỗi đau. Tuân Mộ đa phần đều rất ngoan, nhưng thỉnh thoảng cũng biết hành hạ anh. Nửa đêm cậu ngồi trên eo anh, khóc lóc đòi ăn loại quả rừng tươi nhất trên cành vào sáng sớm, loại vẫn còn đọng sương cơ. Lục Vô Tẫn nói sáng mai sẽ đi hái, cậu nhất định không chịu, đòi ăn ngay bây giờ.

Lục Vô Tẫn nhìn vầng trăng sáng ngoài cửa sổ, còn ít nhất ba canh giờ nữa trời mới sáng.

"Trong nhà có đào và mơ đều tươi cả, chẳng phải em thích ăn nhất là đào mật sao? Ta đi lấy nhé?"

"Không đâu, không đâu," Tuân Mộ khóc lắc đầu.

Lục Vô Tẫn không làm gì được, cũng không nỡ nhìn cậu khóc nên đành bế cậu đi ra ngoài giữa đêm khuya. Anh dùng chăn nhung bọc kín cậu, bế xuyên qua Thanh Trúc Lâm đến một bờ suối có nhiều quả rừng, dùng pháp thuật dọn sạch một khoảng đất trống rồi cứ thế bế cậu ngồi đợi trời sáng.

Tuân Mộ rúc trong chăn nhung, che nửa khuôn mặt, nhìn chằm chằm vào những quả đỏ trên cây hỏi: "Sao quả không tự rụng vào miệng em luôn nhỉ?"

"…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!