"Đi thăm nhà?"
Đây là lần đầu tiên Dương Tư Chiêu đi thăm nhà học sinh mầm non, nếu là trẻ con bình thường thì không sao, nhưng với đám yêu quái này thì phải làm thế nào?
Vẻ mặt cậu đầy khó xử, càng nghĩ càng thấy sợ hãi: "Ngài để tôi trực tiếp đối mặt với hai đại… đại yêu?"
Viện trưởng trấn an: "Chuyện này cậu không cần lo, phụ huynh của đứa trẻ không ai là không tôn trọng cậu đâu. Hơn nữa, họ đến nhân gian là để lánh nạn, sao dám tùy tiện làm hại người được? Không sợ tin tức lọt ra ngoài bị Yêu Vương phát hiện sao?"
"Cũng đúng." Dương Tư Chiêu hơi an tâm hơn một chút.
Cậu lật tìm tờ phiếu thông tin của Lục Miên, ở cột địa chỉ chỉ viết vỏn: Biệt thự Tuần Thủy.
Bốn chữ, hết.
Cậu hỏi Viện trưởng: "Sao chỉ có tên khu biệt thự thôi? Căn số mấy cũng không ghi, tôi biết tìm thế nào?"
Viện trưởng cũng cảm thấy lạ, vội vàng gọi điện cho một người bạn cung cấp thông tin. Vài phút sau quay lại, ông ra vẻ bí hiểm nói: "Trên Tiềm Sơn, hình như chỉ có duy nhất một căn biệt thự thôi."
Trái tim Dương Tư Chiêu đột nhiên hẫng một nhịp, một dự cảm chẳng lành nảy sinh trong lòng.
Mọi chuyện đều rất kỳ lạ.
Cậu nhìn qua kính cửa sổ lớp học, hướng về phía chiếc giường nhỏ của Lục Miên. Cậu bé vẫn chưa ngủ, đang nằm bò bên mép giường, áp khuôn mặt nhỏ nhắn vào thanh chắn, đôi mắt buồn rười rượi nhìn ra phía cửa.
Tất cả trẻ con ở lớp Mầm (5) đều dành cho Dương Tư Chiêu sự tin tưởng và ỷ lại rất lớn, nhưng Lục Miên có vẻ hơi khác. Ánh mắt cậu bé nhìn cậu luôn chất chứa vẻ tủi thân và quyến luyến, giống như đã chờ đợi từ rất lâu rồi.
Mặc dù trước ngày hôm nay, họ mới chỉ gặp nhau đúng một lần.
Cậu quay lại lớp học, Lục Miên lập tức nhắm mắt, ngoan ngoãn chui vào trong chăn, ôm chặt lấy con thú bông. Dương Tư Chiêu ngồi xuống cạnh giường, tém lại góc chăn cho cậu bé.
Đợi đến khi Lục Miên thở đều và ngủ say, Dương Tư Chiêu mới đi tới chỗ những đứa trẻ khác. Đám tiểu yêu này có thân nhiệt cao hơn trẻ con bình thường, lúc ngủ thường xuyên đạp chăn, để lộ cái bụng tròn xoe ra ngoài. Dương Tư Chiêu kiên nhẫn chỉnh lại vạt áo, đắp lại chăn cho từng đứa. Mãi đến gần một giờ chiều, cậu mới ngả lưng trên giường mình để chợp mắt một lát.
Hai giờ chiều thức dậy, rửa tay rửa mặt, ăn nhẹ, học tiết xếp hình toán học, rồi ra sân nhỏ chơi trò chơi.
Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ, chỉ là Lục Miên không thể hòa nhập được.
Tay bé vẫn rụt lại giấu trong ống tay áo, dù là lúc rửa mặt hay chơi trò chơi đều không dám thò ra. Những đứa trẻ khác cũng giữ khoảng cách với cậu.
Lúc chơi cầu trượt, Phương Tiểu Phán là đứa chui vào đầu tiên. Kết quả lúc trượt xuống bị ngã nhào một cái rõ đau, chiếc giày văng ra xa tít. Lục Miên thấy vậy lập tức chạy đi nhặt giày mang tới cho bạn. Phương Tiểu Phán vốn đã đang hoảng hồn, vừa thấy cậu bé tới gần, nước mắt liền trào ra.
"Cậu… cậu đừng lại đây!"
Đám nhóc tì ngay lập tức như gặp phải kẻ địch lớn, Lục Miên đành phải đặt đôi giày xuống, vùi mặt vào cổ áo, một mình lủi thủi ra sau chiếc bập bênh ngồi xổm xuống.
Lúc đó Dương Tư Chiêu đang chuẩn bị giáo cụ, nghe thấy lời đồng nghiệp lớp bên liền vội vàng chạy tới xem Phương Tiểu Phán có bị thương ở đâu không. May mà đồng phục mùa đông dày dặn nên không sao. Lúc cậu tới nơi, Phương Tiểu Phán đã quên béng cả khóc, như bị khỉ nhập mà leo trèo chạy nhảy khắp nơi.
Dương Tư Chiêu thở phào nhẹ nhõm, vừa quay đầu lại đã thấy Lục Miên đang ngồi xổm sau bập bênh, lủi thủi bới cát một mình.
Cậu gọi Nhạc Nhạc lại, nói với cô bé: "Nhạc Nhạc là ngoan nhất, bạn Miên Miên mới đến cũng bằng tuổi các con thôi, bạn ấy không cố ý làm hại các con đâu. Con xem, giờ bạn ấy còn chẳng dám thò tay ra nữa kìa. Hay là con chủ động qua đó nói với bạn là đừng sợ, chúng mình làm bạn nhé?"
Nhạc Nhạc lắc đầu nguây nguẩy: "Thầy Tiểu Cừu ơi, con không muốn bị biến về nguyên hình đâu, mẹ con sẽ giận lắm đấy."
Đến lớp trưởng còn không dám, nói gì đến những đứa khác. Dương Tư Chiêu thở dài.
Rốt cuộc tại sao đám tiểu yêu cứ chạm vào tay Lục Miên là bị hiện nguyên hình nhỉ? Một người bình thường sống hai mươi ba năm như Dương Tư Chiêu dĩ nhiên là nghĩ nát óc cũng không ra, chỉ đành gửi gắm hy vọng vào chuyến thăm nhà tối nay.
Cậu liên lạc với Tiểu Trần để hỏi xem có thể tới thăm nhà được không.
Đầu tiên, Tiểu Trần nói: "Xin lỗi thầy Dương, chuyện này tôi phải xin ý kiến của Lục Tiên Sinh đã."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!