Ngoại truyện: Nhật ký chăm con
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Dương Tư Chiêu dần dần nhận ra rằng, hai chữ di truyền thực sự là chân lý bất biến muôn đời.
Trước đây cậu cứ ngỡ Miên Miên được đúc ra từ cùng một khuôn với mình, nhưng càng ở bên nhau lâu, cậu mới bàng hoàng nhận ra nhóc con có nhiều điểm giống hệt Lục Vô Tẫn.
Ví dụ như sự cố chấp, hay dân gian còn gọi là tính lì như trâu.
Dù trước đó cũng có những khoảnh khắc cha con hiếu thảo ấm áp, nhưng cả hai vẫn chưa thực sự mở lòng với nhau. Giữa họ luôn tồn tại một màng ngăn cách, không đủ thân thiết. Đặc biệt là trong cuộc chiến tranh giành quyền được bầu bạn buổi đêm với Dương Tư Chiêu, mâu thuẫn giữa Lục Vô Tẫn và Miên Miên lại càng sâu sắc.
Vốn dĩ họ đã giao kèo: Miên Miên phải tự ngủ ở phòng trẻ em, trừ khi gặp thời tiết cực đoan như sấm chớp bão bùng thì mới được sang ngủ chung với cha mẹ.
Thế nhưng, vào một đêm mưa bão sau tiếng sấm lớn, Miên Miên vừa ngủ say trong lòng Dương Tư Chiêu thì Lục Vô Tẫn theo thói quen lại bế bé về phòng riêng.
Kết quả là giữa đường Miên Miên tỉnh giấc.
Hai cha con bốn mắt nhìn nhau trân trân.
Ba giây sau, tiếng khóc nức nở vang dội khắp hành lang: "Cha mẹ lừa con!!!"
Lục Vô Tẫn hết cách, đành quẳng bé lại vào lòng Dương Tư Chiêu.
Thế là hai cha con chiến tranh lạnh suốt hai ngày trời.
Trong thời gian đó, Dương Tư Chiêu nhiều lần đứng ra hòa giải nhưng vô dụng. Miên Miên trước đây còn chút nhút nhát, nay được mọi người cưng chiều cũng bắt đầu biết nhõng nhẽo.
Bé ôm lấy đoàn tàu nhỏ, quay ngoắt đầu đi, hầm hừ nói: "Không cần cha!"
Dương Tư Chiêu định cùng Lục Vô Tẫn nhận lỗi: "Thật ra đêm đó là mẹ bảo cha…"
Chưa dứt lời đã thấy Miên Miên mếu máo, nước mắt chực trào, cậu lập tức phản bội đồng đội: "Là cha tự ý đấy, mẹ vốn rất muốn ngủ cùng Miên Miên mà!"
Lúc này Miên Miên mới hài lòng, bé ngồi trong lòng mẹ, lí nhí: "Trừ khi… trừ khi cha phải…"
Tiếng nhỏ quá, Dương Tư Chiêu không nghe rõ, ghé sát hỏi: "Miên Miên muốn cha làm gì nào?"
Nhóc con lại mím môi, im bặt không nói năng gì nữa.
Trong khi đó, Lục Vô Tẫn vẫn tỏ vẻ thờ ơ, bận rộn xử lý việc của Yêu giới, chẳng buồn đoái hoài đến đứa nhỏ.
Chiến tranh lạnh kéo dài đến ngày thứ ba, Dương Tư Chiêu bị kẹp ở giữa đến mức kiệt sức, cậu đưa ra một quyết định: Để Lục Vô Tẫn một mình trông Miên Miên trong hai ngày.
Cậu lấy cớ đưa cha mẹ về quê, để hai cha con ở nhà và dặn dò Lục Vô Tẫn: "Ngài phải chăm sóc Miên Miên cho tốt, không được đùn đẩy trách nhiệm cho trợ lý Trần đâu đấy. Đám Linh nhãn trong nhà em sẽ kiểm tra sát sao từng giờ, ngài và Miên Miên bắt đầu từ bây giờ phải ở chung một không gian!"
Lục Vô Tẫn ngồi trên sofa, vẻ mặt chẳng chút để tâm.
Còn Miên Miên thì trông như trời sắp sập đến nơi rồi, đôi mắt đỏ hoe, miệng méo xệch, đôi tay bé níu chặt vạt áo Dương Tư Chiêu: "Mẹ cho Miên Miên đi cùng với, Miên Miên muốn ở bên mẹ cơ."
Dương Tư Chiêu hạ quyết tâm không đồng ý, lần này nhất định phải hàn gắn quan hệ cha con họ.
Cậu ngồi xổm xuống dỗ dành: "Chỉ hai ngày thôi, Miên Miên mạnh mẽ lên nào, giúp mẹ chăm sóc cha nhé, được không?"
Miên Miên vừa thút thít vừa lắc đầu.
"Miên Miên muốn ở riêng với mẹ, mẹ cũng muốn được ở riêng với cha mẹ của mẹ mà, Miên Miên không nỡ để mẹ thực hiện tâm nguyện nhỏ nhoi này sao?"
Nghe mẹ nói vậy, Miên Miên ngừng khóc ngay lập tức, quẹt nước mắt bảo: "Không phải đâu ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!