"Trước đây em sống trong hang động này." Dương Tư Chiêu chỉ vào một cái hang, quay đầu nhìn Lục Vô Tẫn.
Lục Vô Tẫn không hề ngạc nhiên: "Ta biết."
Anh đã đến đây rất nhiều lần rồi. Không tìm thấy Tuân Mộ, Miên Miên lại đang ngủ say trong Hàn Phách, rất nhiều đêm cô độc, Lục Vô Tẫn đều tìm đến hang động này.
"Đây là chiếc giường em dùng loại cỏ bồ mềm nhất lót lên, còn dùng đá lăn qua lăn lại mấy lần cơ, nhưng ba trăm năm trôi qua, chắc là không còn—" Dương Tư Chiêu khựng lại, nhìn chiếc giường nhỏ vẫn vẹn nguyên không sứt mẻ, chớp chớp mắt: "Ơ, sao vẫn còn ở đây?"
Rất nhanh cậu đã phản ứng lại được.
Là Lục Vô Tẫn đã bảo quản giúp cậu.
Cậu nhớ tới tấm vải quấn tã của Miên Miên trong tủ quần áo, Lục Vô Tẫn chỉ có vẻ ngoài lạnh lùng, thực chất lại vô cùng trân trọng những gì thuộc về người mình yêu.
Linh lực của Lục Vô Tẫn như những vì sao nhạt nhòa bao phủ khắp hang động, không chỉ chiếc giường nhỏ, mà ngay cả hai chiếc vòng hoa bằng cành cây cậu làm trước khi đi cũng vẫn vẹn nguyên như mới, đặt đúng chỗ cũ.
Dương Tư Chiêu đi tới, nhặt vòng hoa lên, trên vòng hoa có một quả thông và một vòng hoa dại nhỏ. Cậu ngồi xổm xuống, đội vòng hoa lên đầu Miên Miên. Đây là lần đầu Miên Miên được đội vòng hoa, bé cúi đầu, rồi cẩn thận ngẩng lên, cái cổ cứng đờ, cả người không biết nên cử động thế nào.
Dương Tư Chiêu nói với bé: "Đây là mẹ làm từ lâu lắm rồi, tặng cho Miên Miên đấy."
"Thích ạ!" Miên Miên cười híp mắt.
Dương Tư Chiêu lại cầm chiếc còn lại đội lên đầu Lục Vô Tẫn. Lục Vô Tẫn rõ ràng không hứng thú với mấy món đồ chơi nhỏ này, anh nhướng mày nhưng vẫn khẽ cúi đầu phối hợp.
Vừa nãy trước mặt cha nương, Dương Tư Chiêu chỉ ôm lấy Lục Vô Tẫn, tận hưởng hơi ấm trong thoáng chốc như chuồn chuồn đạp nước. Lúc này, ở khoảng cách gần thế này, trái tim Dương Tư Chiêu đang rục rịch.
Nhưng Miên Miên vẫn ở bên cạnh.
Lục Vô Tẫn ánh mắt chứa đầy ý cười, thong dong nhìn cậu, không hề có ý định giúp đỡ mà ngược lại còn đợi cậu tự dâng tận miệng.
"Em—" Dương Tư Chiêu ngập ngừng.
Cậu lùi lại một bước, quay người bế "bóng đèn nhỏ" Miên Miên lên, đặt cậu bé ngồi lên tảng đá lớn ở cửa hang, dặn dò: "Cha và mẹ có chuyện quan trọng cần nói, Miên Miên đợi chúng ta ở đây một lát nhé, được không?"
"Dạ." Miên Miên ngoan ngoãn gật đầu.
Nhìn đôi mắt trong veo không chút vẩn đục của nhóc con, Dương Tư Chiêu cảm thấy tội lỗi, bèn hôn lên má Miên Miên một cái.
Cận vệ của Lục Vô Tẫn đều canh giữ gần đó, sẽ không có nguy hiểm gì.
Dương Tư Chiêu quay lại hang động, Lục Vô Tẫn đang ngồi cạnh chiếc giường nhỏ, tay v**t v* mép giường. Ba trăm năm trước, anh cũng ngồi đúng chỗ này, làm cùng một động tác này sao?
Dương Tư Chiêu đi tới, Lục Vô Tẫn ngước mắt nhìn cậu. Hai người không nói lời nào, chỉ là khi Dương Tư Chiêu quỳ gối ngồi lên đùi Lục Vô Tẫn đối mặt với anh, anh cũng đúng lúc vươn tay kéo cậu vào lòng.
Lục Vô Tẫn cười nói: "Thật không dễ dàng, lần đầu tiên giữa ta và nhóc con, em đã chọn ta."
"Nói vậy là Tôn chủ trước đây thường xuyên ghen tị vì chuyện này sao?" Dương Tư Chiêu nâng mặt Lục Vô Tẫn lên.
Lục Vô Tẫn tự nhiên sẽ không trả lời.
Dương Tư Chiêu đã quen với tính khí kiêu ngạo của anh, khẽ bật cười, dùng hai tay áp vào mặt Lục Vô Tẫn, bốn mắt nhìn nhau: "Sự chờ đợi và hy sinh bấy nhiêu năm của ngài, cũng như tất cả những gì ngài đã làm cho cha mẹ em, cho tộc nhân của em, và cho cả Miên Miên, em đều ghi nhớ trong lòng, mãi mãi không quên."
"Không cần, những thứ đó không quan trọng."
Dương Tư Chiêu vừa mới định cảm động thì nghe thấy Lục Vô Tẫn nói: "Dung lượng não nhỏ thế kia, đừng nhớ nhiều chuyện quá làm gì."
"… Lục Vô Tẫn!"
Lục Vô Tẫn nhếch môi cười, chưa kịp phát ra tiếng đã bị Dương Tư Chiêu khóa môi. Thực ra trăm năm trước ở Thanh Trúc Lâm, ngoại trừ thời điểm ban đầu là do Lục Vô Tẫn dẫn dắt, những lúc ân ái sau đó đa phần đều là Dương Tư Chiêu đơn phương khơi mào. Cậu sẽ quấn quýt trên người Lục Vô Tẫn, miệng không ngừng gọi "Thần quân, Thần quân". Nếu Lục Vô Tẫn bận việc chính không rảnh để ý tới cậu, cậu sẽ không vui, ngồi phắt lên đùi anh, ôm vai anh mà hôn lấy hôn để, chẳng thèm quan tâm cửa sổ có đóng hay không, bên ngoài có người hay không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!